Phó Hàn Sanh nghiêng đầu, khóe môi không nhịn được cười khẽ, vẫn là bộ dáng đó, quật cường, gương mặt kiều diễm, lúc tức giận cũng chẳng có tính uy hiếp gì.
"Cầu xin hai vị đại nhân làm chủ cho dân nữ." Mộ Diên đè sườn xám quỳ gối trên mặt đất, không biết vì sao hai mắt ướt đẫm.
Nếu ngày đó cô không tin Liễu Nguyệt Vân một cách dễ dàng thì sẽ không gặp phải chuyện như bây giờ, kể từ khi Liễu Nguyệt Vẫn để cho cô dạy ngoại ngữ cho mấy kỹ nữ, trong tuyệt vọng cô đã thỏa hiệp nhưng chỉ được mấy ngày thì người nước ngoài đã không còn đến nhà thổ nữa vì phần lớn họ sẽ chạy đi đốt tiền cho Tiểu Nguyệt Tiên.
Mấy người kỹ nữ vốn không thích học, bấy giờ cô nghĩ mình đã được tự do, cô nghĩ nếu các kỹ nữ đã không thích học thì cô cũng không cần phải dạy nữa, chi bằng bỏ việc này đi tìm việc ở nơi khác. Nhưng trước ngày cô chuẩn bị rời đi thì Liễu Nguyệt Vân đã lục hành lý của cô lấy ngọc bội gia truyền.
Cuộc đời khó đoán, kết quả cô bị bọn người ở kỹ viện trói tay ném vào chuồng heo, để cho đói bụng ba ngày ba đêm, Liễu Nguyệt Vân lo cô sẽ chết nên đã cho gạo lức trộn với cám heo cho cô ăn, mùi tanh tỏa khắp phòng, cô nghe thấy ngoài cửa có tiếng ca hát, tiếng thở dốc, mấy người kỹ nữ như chó cái động dục đong đưa dưới thân đàn ông, ngày ngày dơ bẩn. Cô tuyệt đối không muốn chuyện đó xảy ra.
Cô lao vào bức tường đến mức vỡ đầu chảy máu, Liễu Nguyệt Vân tìm thầy thuốc cứu mạng cô về, sau đó đêm nay đã cho người trang điểm xinh đẹp cho cô để bán đấu giá xử nữ.
Người mua là người đàn ông lão đã hơn năm mươi tuổi mở một cửa hàng bán vải bên đường, nghe Diêu tỷ nói người đó họ Lưu, người đời hay gọi tên đó là Lưu Canh Ba, vì ông ta chỉ chưa tới canh ba đã mềm đi.
Mộ khóc lóc, sụt sịt nói: "Mộ Diên biết đã giêt người thì nên đền mạng, ngồi tù cũng không sao. Chỉ cầu xin quan gia trả lại sự trong sạch cho tôi, có như vậy tôi có chết cũng không hối tiếc."
Gió ghé qua sân, Mộ Diên run lên, Phó Hàn Sanh liếc Lục Võ.
"Ai da, Mộ Diên cô nương mau đứng lên nói chuyện đi, bây giờ có gió lớn cô nương lại bị thương nên đừng tự làm khổ mình." Lục Võ sợ tới mức lập tức nâng cô lên, gọi người hầu lấy tấm chăn làm bằng lông quấn cho Mộ Diên.
Liễu Nguyệt Vân cắn răng, cô ta cũng không phải là kẻ mù, hôm qua Phó Hàn Sang rõ ràng là đến tìm Mộ Diên, bản thân đã không còn đường lui. Hay là tự tìm đường tắt cho mình?
Cô ta bò đến dưới chân Mộ Diên: "Mộ Diên cô nương, đây là khế ước bán mình của cô, tôi lúc đó là bị tiền làm mờ mắt nên khi thấy cô nương dung mạo như hoa mới nổi lên tâm tư. Nếu nhà thổ bị phá thì nhóm người Diêu tỷ sẽ không có chỗ dung thân mất. Cô nể tình tôi đã cứu cô một mạng, ngày mai tôi đi khuyên Lưu chưởng quầy, cô nương cũng sẽ không phải vào tù, đó chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?"
Bản khế ước màu đỏ trắng đan xen nhau, Mộ Diên bình tĩnh mím môi, trái tim rung động.
Lúc muốn giơ tay nhận lấy thì bàn tay đã được một bàn tay to ấm áp cầm lấy.