“Tôi đi gọi ông chủ xuống ăn cơm ” Giang Vũ chỉ cần ngửi thấy mùi thơm cũng rất muốn ăn nhưng anh ấy biết bản thân mình không đủ tư cách, đây là bữa cơm đầu tiên tân phu nhân làm đó
Chỉ cần ngửi mùi là có thể biết được tài nấu nướng của tân phu nhân rất tốt, những ngày tháng vất vả của ông chủ và thiếu gia cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Đầu bếp thấy hôm nay không cần đến mình nữa nên rất khôn ngoan lui ra ngoài, Phượng Diệc Thần xoay người chạy đi lấy đồ dùng bữa, quản gia cũng rất biết ý lui ra ngoài.
Đường Cửu Cửu nhân lúc không có ai, nhanh chóng cho một ít bột thuốc vào đĩa cơm chiên trứng của Phượng Cẩn Niên, số bột thuốc này gặp đĩa cơm chiên trứng nóng hổi cũng rất nhanh chóng hòa tan cùng với khói trắng bốc lên nghi ngút.
Lần này cơn đau đầu của Phượng Cẩn Niên phát tác cực kỳ dữ dội, vốn dĩ anh cũng không muốn xuống dưới ăn cơm, Giang Vũ khuyên anh có thể thử tay nghề của Đường Cửu Cửu, cũng có thể biết rốt cuộc cô có thể chăm sóc cậu chủ nhỏ được hay không.
Thế là anh đành phải nhịn xuống cơn đau đầu mà đi xuống tầng.
Phượng Diệc Thần vui vẻ dọn ra bát đĩa cho ba người, nhìn thấy cha của mình từ trên tầng đi xuống thì cười rộ lên “Cha ơi, mẹ làm món cơm chiên trứng này, cha mau đến ăn đi.”
Phượng Cẩn Niên nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của con trai, trong lòng cũng thoải mái hơn một chút.
Trong nhà ăn, Phượng Diệc Thần từng miếng từng miếng nhấm nháp đĩa cơm chiên trứng, kinh ngạc mở to hai mắt “Cơm chiên trứng thật sự có mùi vị của mẹ này.”
Đường Cửu Cửu dịu dàng sờ lên mái tóc bồng bềnh của cậu bé nói “Nếu như con thích thì ngày nào mẹ cũng có thể làm cho con ăn.”
“Ngày nào cũng làm? Có thật không ạ?” Phượng Diệc Thần vẫn không thể tin được, người mẹ mà cậu bé chờ đợi bấy lâu nay thật sự đã trở lại rồi, sau này còn có thể luôn luôn ở bên cạnh cậu bé.
“Đương nhiên rồi, mẹ với cha con đã lấy nhau rồi, chắc con biết kết hôn có nghĩa là gì đi? Chính là mãi mãi ở bên nhau đó.” Đường Cửu Cửu giải thích cho con trai nghe.
Phượng Cẩn Niên nghe lời giải thích của cô, trong lòng lại có một cảm giác kỳ quái, cảm thấy con trai mình quá khoa trương rồi, cô gái này vừa nhìn là đã giống người không biết làm cơm, đồ ăn nấu ra sao có thể ngon miệng được.
Anh cầm chiếc thìa bên cạnh xúc cơm lên cắn một miếng, vốn nghĩ cơm sẽ khó ăn, khi đưa vào trong miệng vị mặn mặn lại thơm thơm ngay lập tức lan tỏa trong miệng, anh chậm rãi nhai vài miếng, món cơm này… thế mà lại rất vừa miệng?
Lực chú ý của Đường Cửu Cửu vốn dĩ không rơi vào trên người của Phượng Cẩn Niên, cô luôn theo dõi hành động của Phượng Diệc Thần cho nên căn bản không nhìn thấy phản ứng anh.
Đường Cửu Cửu mới ăn một phần ba đĩa cơm chiên trứng, mà hai cha con họ Phượng đã ăn hết sạch rồi, cô nghĩ đến việc chia phần ăn của mình với con trai, cậu bé kiên quyết lắc đầu, dỗ sao cũng không được, cậu bé muốn mẹ ăn.
Cô vẫn kiên trì chia một nửa cho con trai, mẹ con hai người vui vẻ ăn cơm.
Phượng Cẩn Niên “...”
Anh cảm thấy bản thân thật dư thừa
Anh cũng vẫn chưa no… khụ
Chẳng qua, tình trạng đau đầu của anh hình như đã dịu đi rất nhiều rồi.
Chẳng lẽ là lần này thuốc do bác sĩ Liên chế tạo ra có tác dụng với bản thân rồi?
Chắc là như vậy rồi, ban nãy ngoại trừ uống thuốc của Giang Vũ đưa cho ra thì anh cũng không uống bất cứ loại thuốc nào khác nữa.
Điều này đối với anh ngược lại lại là một tin tốt.