⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Cửu Cửu nhìn tấm thẻ màu đen, hai mắt tỏa sáng, nắm tay cứng rắn lập tức mềm đi “Ngài Phượng anh cũng khách sáo quá rồi, ít nhiều cho chút sinh hoạt phí là được, cho tôi tấm thẻ không giới hạn chi phí như thế này, tôi sợ sẽ quẹt làm anh phá sản.”
Ngoài miệng rất khách sáo, tay lại rất thành thật, “vèo” một cái đã cầm tấm thẻ qua, còn để lên mũi ngửi, ừm, đây là mùi vị của tiền bạc.
Thơm
Quá thơm
Phượng Cẩn Niên “...”
Tại sao anh lại cảm thấy bản thân đã lấy một người phụ nữ tham của?
Bỏ đi, dù sao cũng là mẹ ruột của Diệc Thần, chỉ cần đối xử tốt với Diệc Thần là được.
Chỉ là xem ra bây giờ, cô có thể thật lòng đối xử với con hay không, anh vẫn phải quan sát tiếp.
“Có lẽ Diệc Thần về đến nhà rồi, cô tự nghĩ xem giải thích nguyên nhân tại sao cô biến mất mấy năm nay cho thằng bé đi, còn có, lấy tiền của tôi thì phải làm tốt chuyện trong phần của bà Phượng, tôi không hy vọng nhìn thấy những tin đồn lung tung trước kia của cô ” Phượng Cẩn Niên nhắc nhở cô.
“...”
Đường Cửu Cửu đứng hình, cũng bị lời nói của anh làm cho giật mình, cái… cái gì? Đây thật sự là chỗ người nắm quyền nhà họ Phượng ở sao? Chỉ là một biệt thự ba tầng nhỏ bé như vậy?
Đột nhiên trong lòng cô có hơi hoảng sợ, con trai sắp về, cô phải làm thế nào giải thích với thằng bé chuyện cô biến mất không thấy người đây.
Còn chuyện tin đồn Phượng Cẩn Niên nói sau đó, Đường Cửu Cửu hoàn toàn không nghe thấy, trong đầu chỉ không ngừng quay, bản thân lập tức sẽ gặp mặt con trai
Nhưng mà, ngay cả phần quà tặng đều không mang cho con trai, chính là tay không đến, phải làm sao đây?
Phượng Cẩn Niên thấy cô đứng hình ở đó, lại cũng không giống như đối thoại thành thạo lưu luyện mà vừa nãy nói với mình, tâm trạng hình như có hơi lo âu, chỉ cần nghĩ cũng đã biết là vì sao, đây chính là bởi vì sắp gặp mặt con trai, không biết làm thế nào giải thích với con trai chuyện cô biến mất không quan tâm con mấy năm nay.
Ha đáng đời
“Cha, con về rồi.” Một giọng nói trẻ con vang lên, cơ thể Đường Cửu Cửu lập tức đông cứng ở đó, như thể chuyển động chậm chạp, đầu cô từ từ quay qua.
Lúc Phượng Diệc Thần bước vào có chút rầu rĩ không vui, ánh mắt rơi trên người phụ nữ có chút bất an đang ngồi ở sô pha, môi gắt gao mím chặt, thằng nhóc con đột nhiên xoay người chạy về một căn phòng ở tầng một.
"Diệc… Diệc Thần " Đường Cửu Cửu "soạt" một tiếng đứng phắt dậy nhìn chằm chằm vào bóng dáng của con trai, căng thẳng đến mức hơi thở trở nên dồn dập, tay chân luống cuống đứng đó, trong đầu thậm chí còn xuất hiện một khoảng trống hiếm thấy.
Cô đã từng vô số lần tưởng tượng viễn cảnh cô và con trai gặp lại nhau, nhưng khi lúc đó tới, cô vậy mà lại phát run đến nỗi không nói nên lời.
"Dì, lại gặp mặt rồi ạ, cháu về phòng trước đây." Phượng Diệc Thần đã nghe được cuộc nói chuyện giữa cha và người dì này, dì cũng là vì tiền nên mới gả cho cha.
"Diệc Thần, dì không phải là dì đâu, dì là mẹ của con." Đường Cửu Cửu cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, vành mắt đỏ đỏ, giống chú thỏ con vậy.
Cô thật sự rất muốn xông qua hung hăng ôm chặt lấy con trai, hôn cậu bé, nói cho cậu bé biết bản thân cô là mẹ của cậu bé.
Nhưng cô không thể, cô cũng không dám, cô sợ dọa cho cậu bé sợ hãi, cô sợ cậu bé hiện tại vẫn không thể chấp nhận cô, sẽ không thích cô.
Phượng Diệc Thần cũng đã đoán được, bởi vì phạm sai lầm trước đó, dì xem cậu thành con gái của dì, cho nên có lẽ bản thân cậu với con gái của dì ấy giống y đúc nhaụ
Mà dưới tình huống hai đứa nhỏ giống y đúc nhau thì khả năng lớn nhất chính là hai đứa nhỏ là một cặp song sinh.
⬅ Trước Tiếp ➡