Hai người đồng thời mà cao trào.
Cái loại cảm giác này làm Tần Dật lưu luyến quên phản ứng, sau khi bắn ra dươиɠ ѵậŧ vẫn như cũ cắm trong không chịu ra, hô hấp Kiều Tri Niệm dần dần bình phục, bụng bị bắn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ nên trướng trướng, đồ vật bên dưới của người đàn ông cũng không chịu rút ra.
"Anh có thể...... đi ra ngoài không...?
Giọng nói càng ngày càng nhỏ.
"Tôi khó chịu......"
Tiếng nói nũng nịu của cô gái nhỏ làm hắn thoát ra khỏi dư vị. Một đôi mắt đen nhánh nhìn người dưới thân mặt đỏ như con cua, cười nhẹ một tiếng, hôn lấy đôi môi anh đào, trước khi mất khống chế một lần nữa, hắn rút vật vẫn còn uy phong lẫm liệt như cũ ra.
Chất lỏng màu trắng theo động tác rút ra của Tần Dật chảy ra khỏi huyệt khẩu, cộng thêm dấu vết của ngày hôm qua, drap giường bị vấy bẩn không chịu nổi, cả phòng đều là hương vị phóng túng.
Kiều Tri Niệm bị Tần Dật nhìn chằm chằm đến mức thẹn thùng, cầm lấy chăn che đậy chính mình.
Hắn bị bộ dáng giấu đầu lòi đuôi của cô gái nhỏ chọc cười, xốc chăn lên nằm bên người cô, không để ý đến sự phản đối ôm cô vào ngực, dùng cằm cọ cọ bả vai trắng nõn.
"Tên em là gì, hửm?"
Tần Dật kéo dài âm cuối, giọng của hắn vốn trầm thấp, giờ lại nhiễm hương vị tìиɧ ɖu͙©, dán ở bên tai cô càng có từ tính.
Kiều Tri Niệm ngẩng đầu đối mặt với đôi mắt thâm thúy, nhẹ nhàng mở miệng: "Kiều Tri Niệm."
Nói xong cô ngồi dậy nhìn Tần Dật, biểu tình đã không còn xấu hổ cùng giận dữ như vừa rồi, nét ửng hồng trên mặt cũng dần dần rút đi.
Tần Dật cũng theo cô mà ngồi dậy dựa vào đầu giường, không nhúc nhích mà nhìn cô.
"Tần Dật, anh thả tôi đi đi, tôi là tiểu thư của tập đoàn Hoắc thị, anh chắc là biết đến, hoặc là anh tra một cái là sẽ biết. Ba tôi là Hoắc Chính Kỳ, anh trai là Hoắc Tri Hành, anh ấy lần này cũng cùng tôi đến Thái Lan, nếu để họ biết anh sẽ gặp phiền toái."
Kiều Tri Niệm vừa nói, nước mắt không chịu khống chế mà rơi xuống. Trong một ngày bao nhiêu việc kinh khủng ập đến cùng cơ thể nhức mỏi làm nội tâm của thiếu nữ 18 tuổi yếu ớt đến cực điểm.
"Tôi, tôi cái gì cũng sẽ không nói, chỉ cần anh thả tôi trở về, tôi sẽ nói với họ là tôi chạy ra ngoài chơi một đêm không về."
Cô khóc không thành tiếng, nắm lấy bàn tay to của hắn mà lay.
Tần Dật duỗi tay lau đi nước mắt trên mặt cô.
"Ở chỗ này còn chưa có người nào dám gây chuyện với tôi, tôi sẽ không để cho em đi, em chỉ có thể ở cùng tôi." Người đàn ông dùng ánh mắt ôn nhu nhìn cô, lời nói ra lại làm cho cô chìm vào tuyệt vọng.
"Hơn nữa..." Cánh tay của hắn duỗi ra ôm cô vào ngực, bàn tay theo ngực nhũ chạy xuống phía dưới, vuốt ve huyệt khẩu nhớp nháp, làm Kiều Tri Niệm cứng đờ.
"Thân của em đều đã bị tôi phá, còn muốn đi nơi nào nữa?"
"Buông ra"
Cô né tránh bàn tay của người đàn ông.
"Anh thả tôi đi đi, anh tôi sẽ cho anh rất nhiều tiền."
"A." Kiều Tri Niệm còn chưa nói xong đã bị tiếng cười nhạo của hắn đánh gãy, "Tôi không cần tiền, chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên cạnh cho tôi làm."