Chương 8
phòng bi a, phòng ghi hình, phòng karaoke…… Lúc đó, một đám người không ra ngoài đánh nhau thì chính là đến đây vui chơi, nhưng không ai dám quản, đội cảnh vệ đi tuần đều phải tránh nơi này.
Sau khi Lục Bắc Kiêu nhập ngũ, nơi này trở thành lãnh địa của đám người Lục Bắc Trì.
Lục Bắc Kiêu 21 tuổi, đứng trên ban công lầu ba, từ trên cao nhìn xuống hai đám “hậu bối” ở dưới lầu, giống như người lớn nhìn trẻ con chơi nhà chòi, thật nhạt nhẽo.
Ngược lại, cô nhóc nhà họ Diệp đó khá thú vị Trong ấn tượng của anh, cô nhóc mặc đồng phục quanh năm đó, mỗi lần gặp anh đều đi đường vòng, hôm nay lại đổi tính rồi, rốt cuộc là càng lớn càng đẹp, diện mạo cũng thay đổi rồi Có chút thú vị Diệp Kiều là người con gái đầu tiên có thể khiến Lục Bắc Kiêu cảm thấy thú vị Thái tử gia nhà họ Lục lúc trước, mặc dù không có việc xấu nào không làm, nhưng không dính vào nữ sắc, mấy người anh em tốt của anh một dạo từng hoài nghi anh có vấn đề về phương diện đó, có lần Diệp Thành đã kéo anh đi khám nam khoa, sau đó bị Lục Bắc Kiêu xử cho một trận Châu Khải không biết trên biết dưới nghi ngờ anh thích đàn ông, thời gian đó họ không dám bơi cùng Lục Bắc Kiêu, sợ bị anh sàm sỡ.
nannan Trong rừng, từng cây thủy sam cao thẳng vươn lên trời, Diệp Kiều ngồi một mình dưới gốc cây lớn, hai tay cô ôm đầu, lúc này, cô vẫn chưa định thần lại từ chấn động của việc trùng sinh, thậm chí còn hoài nghi đây chỉ là một giấc mơ đẹp.
Cô ngốc như vậy, ra vẻ như vậy, làm sao ông trời lại cho cô cơ hội làm lại chứ?
Nhưng cô thực sự vẫn còn sống, thời tiết nóng nực như vậy, tiếng ve ồn ào không ngớt…… Nghĩ đến việc Lục Bắc Kiêu vẫn còn sống, nghĩ đến việc còn có thể gặp lại cha mẹ nuôi ở quê, anh cả chị cả, nước mắt của cô lại bất giác lăn xuống.
Thời gian đã quay trở lại 20 năm trước, mọi thứ có thể làm lại, vậy kiếp này liệu cô có thể cứu Bắc Kiêu, cứu cha nuôi ở quê và đảo ngược vận rủi của rất nhiều người?
Đương nhiên, cũng có thể khiến những kẻ xấu xa đã lừa dối cô, hãm hại cô ở kiếp trước không có kết cục tốt đẹp Diệp Kiều bị đánh thức bởi tiếng gọi dậy của đại viện, tiếng kèn lệnh xa lạ một lần nữa chứng minh cho cô rằng cô đã sống lại.
Chiều qua sau khi ra khỏi khu rừng thủy sam, cô đã tìm kiếm rất lâu mới tìm thấy căn nhà cũ của ông nội, sau khi trở về phòng ngủ của mình tắm rửa liền đi ngủ.
Cô đi chân trần trong căn phòng trang trí cổ xưa, nội thất làm bằng gỗ lâu năm tỏa ra hương thơm tự nhiên, đứng trước gương trang điểm, ngón tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ thịt, xúc cảm chân thực, ấm nhuận truyền đến.
Trong gương, một cô gái với khuôn mặt xinh đẹp, lông mày như tranh vẽ, mắt như sao, da trắng nõn nà, môi như anh đào, kiều diễm, quyến rũ, khi khẽ cười, khóe miệng hiện lên đôi má lúm đồng tiền ngọt ngào.
Đây thực sự là dáng vẻ khi cô 18 tuổi, không phải là dáng vẻ khi cô 38 tuổi bị giày vò trong nhà lao đến mức già đi 20 tuổi.
Nghĩ đến việc mình đã trùng sinh, cô vẫn xúc động muốn khóc.
Dưới lầu truyền đến tiền đàn dương cầm.
Là Diệp Trăn Trăn đang luyện đàn.
Diệp Trăn Trăn, em gái cùng cha khác mẹ