⬅ Trước Tiếp ➡

muốn đó, bây giờ nghĩ lại, nhất định là do Lý Vận giở trò Chỉ là Lý Vận không bao giờ nghĩ rằng, người đàn ông đêm đó lại là Lục Bắc Kiêu nannan Ở góc đông nam yên tĩnh nhất của đại viện quân khu, tọa lạc mấy căn nhà phương tây hai ba tầng, cổng riêng sân riêng, là nhà của mấy vị lão thủ trưởng, gọi là Tướng Quân Lâụ Ông bà của Lục Bắc Kiêu cũng sống ở đây, là hàng xóm với lão tham mưu trưởng Diệp.
Lão thủ trưởng Lục đang cắt tỉa cây cảnh trong sân nhìn đứa cháu trai lớn của mình đi về phía sân bên cạnh, gọi cảnh vệ Tiểu Triệu, “Tiểu Triệu, cậu nhìn xem, tôi bị hoa mắt hay sao, đó là đồ khốn Lục Bắc Kiêu phải không?
” “Báo cáo thủ trưởng, ngài không hoa mắt, đó là cậu Kiêu ” “Mẹ nó, đi lính hai năm, tổ tông nhà nó cũng không tìm được Làm lính gì chứ?
” Lão thủ trưởng Lục tức giận nói.
“Thủ tưởng, cậu Kêu là Binh vương tam thê của năm nay ” Cảnh vệ Tiểu Triệu đầy sùng bái khi nói chuyện.
三栖tam thê ý chỉ lục quân, hải quân, không quân “Tam thê, Binh vương tam thê thì sao?
” Lão Lục kiêu ngạo nói, trong lòng dĩ nhiên là vui mừng, lúc đó nhận được điện thoại báo cáo của Đại đội trưởng Đại đội đặc chủng, ông ấy suýt chút nữa lao ra ngoài bắn súng ăn mừng Hận không thể để mọi người trong khu nhà đều biết, cháu trai lớn của Lục Cảnh Thiên ông không phải là hỗn thế ma vương mà ai thấy cũng phải tránh đi đó Binh vương tam thê, đó là niềm kiêu hãnh cao quý nhất mà mỗi người lính đều khao khát trong lòng Lục Bắc Kiêu đứng ở cửa nhà của lão tham mưu trưởng Diệp, nói với bảo mẫu “Cháu tìm đại tiểu thư của nhà mình ” “Anh Bắc Kiêu Anh tìm em có chuyện gì vậy?
” Người đi ra là một đại tiểu thư khác của nhà họ Diệp.
Anh suýt nữa quên mất, nhà họ Diệp còn có một cô nhóc như vậy Tên là gì nhỉ?
Nhất thời anh không nhớ ra.
Mặc dù bề ngoài Diệp Trăn Trăn tao nhã, rụt rè, nhưng trong lòng lại bồn chồn, cho dù lớn lên trong đám trai đẹp, khi đối diện với cực phẩm như Lục Bắc Kiêu vẫn sẽ đỏ mặt.
Anh tìm mình có chuyện gì vậy?
“Tôi không tìm cô, tôi tìm Diệp Kiều ” Lục Bắc Kiêu dứt khoát nói, lời nói vô tình thực sự giội cho Diệp Trăn Trăn một gáo nước lạnh Anh tìm đồ nhà quê đó làm gì?
Lửa giận trong lòng Diệp Trăn Trăn cuối cùng bị khơi ra, như thể chỉ qua một đêm, toàn thế giới đều xoay quanh đồ nhà quê đó Cô ta vẫn giả vờ đi vào gọi Diệp Kiều, nhưng thật ra là không gọi, làm sao có thể để anh Bắc Kiêu nhìn thấy dung mạo thật sự của đồ nhà quê đó chứ “Anh Bắc Kiêu, Diệp Kiều chị ấy vẫn đang ngủ, chị ấy nói không gặp ai cả Chị ấy không coi ai ra gì quen rồi, anh tìm chị ấy có chuyện gì vậy?” Diệp Trăn Trăn đi từ trên cầu thang xuống, cười nói, lúc này mới để ý trên vai Lục Bắc Kiêu khoác một bộ đồng phục trông rất quen.
“Ai nói là chị đang ngủ?” Diệp Kiều từ trên lầu đi xuống, cô cao giọng nói.
Diệp Trăn Trăn lại bị vả mặt một lần nữa.
“Á?
Chị không phải đang ngủ sao?
Em ở cửa phòng chị gọi mấy lần đó ” Diệp Trăn Trăn vội vàng nói dối, Diệp Kiều trực tiếp phớt lờ cô ta, ánh mắt hướng về giữa phòng khách, chỗ Lục Bắc Kiêu vẫn với dáng vẻ cà lơ


⬅ Trước Tiếp ➡