⬅ Trước Tiếp ➡
Một Đường Tâm Lạc nói đi bên phải cô không dám đi bên trái, nói đi đông không dám đi tây, không nghĩ bây giờ cô lại dám lớn gan như vậy, dám không nghe lời mình.
Mặt Cung Tuyết Mị trang điểm cầu kỳ không nhịn lại được, bà kéo Lục Chỉ Nghi đang sững sốt lại: "Mau lên, đi cản cô ta lại."
Hừ, dám chạy sao!
Đã vào cửa Lục gia bọn họ, cho dù muốn đi cũng phải để lại tài sản của Đường gia, bằng không, Đường Tâm Lạc đừng hòng rời đi.
Lục Chỉ Nghi bị Cung Tuyết Mị sai bảo, trong lòng nóng nảy đi cản Đường Tâm Lạc.
Khi cô chạy đến bên cạnh Đường Tâm Lạc thì đột nhiên sàn nhà trơn trượt, mắt thấy sắp ngã, Lục Chỉ Nghi không quan tâm gì cả mà hướng hai tay đẩy về phía Đường Tâm Lạc, dù sao hai tay giơ ra cũng chỉ là bản năng, vừa vặn đẩy về phía Đường Tâm Lạc một cái.
Cô muốn ly hôn
Đường Tâm Lạc đang đứng ở cầu thang lầu hai, sau lưng đột nhiên bị Lục Chỉ Nghi đẩy xuống, nhất thời lăn xuống cầu thang.
"Ầm ---" Tiếng động lớn như vậy, quản gia và mấy người giúp việc tất cả đều bị dọa sợ.
"Tiểu... Tiểu thư..."
"Trời ơi, giết người! Giết người kìa! Mau báo cảnh sát --- Mau gọi xe cứu thương ---"
____
Lúc Đường Tâm Lạc tỉnh dậy phát hiện cô đang nằm trong phòng bệnh cao cấp.
Bên giường không có một bóng người nhưng ngược lại bên ngoài thì nháo nhào lên, cô miễn cưỡng đưa tay nhấn nút, chốc lát cửa phòng bệnh bị kéo ra.
"Tiểu thư, cô sao rồi... Có cảm thấy khó chịu ở đâu không?" Mặc dù quản gia có hơi lười biếng, nhưng rốt cuộc bà vẫn cầm tiền lương của Đường gia sống qua ngày, Đường Tâm Lạc xảy ra chuyện, bà đương nhiên hốt hoảng.
"Không sao... Trên đùi hơi đau." Đường Tâm Lạc nhíu mày, nhúc nhích cả người, đều ổn, trừ cánh tay phải và chân trái hơi đau thì những chỗ khác không có gì đáng ngại.
Trên thực tế, đến tận bây giờ cô vẫn không yên tâm về mẹ con Lục gia.
Khi cô cố ý tiết lộ chuyện cho họ thì cũng đã đề phòng.
Chỉ là, cô thật sự không nghĩ tới, mẹ con Lục gia sẽ ngu xuẩn tới mức này, chỉ có lưỡi câu cũng cắn.
Bác sĩ đi vào giúp Đường Tâm Lạc kiểm tra xong xuôi, dặn dò vài câu mới đi ra khỏi phòng bệnh.
Trong báo cáo chuẩn đoán có ghi rõ ràng, phần mềm ở cánh tay và bắp đùi bị thương, còn não bộ bị chấn thương một chút, dưới sự yêu cầu của Đường Tâm Lạc, những kiểm nghiệm này sẽ là bằng chứng cô bị Lục gia ngược đãi.
"Bên ngoài sao lại ồn vậy, rốt cuộc có chuyện gì?" Đường Tâm Lạc lúc này tựa vào giường bệnh, hỏi quản gia.
"Là phóng viên... Bọn họ... Bọn họ không biết nghe tin tức từ đâu mà đổ tới." Lục gia là gia tộc hào môn, Lục Kình Hạo cũng lên báo mấy lần, vì vậy khi vừa nghe tin Lục thiếu phu nhân nhập viện, các phóng viên cũng cảm thấy có chuyện gì đó.
"Còn có.., Còn có.." Vẻ mặt quản gia có chút khó khăn.
"Nói đi, còn có cái gì?"
"Còn có.. Cảnh sát." Cuối cùng quản gia cũng nói thẳng: "Nhưng mà tôi cũng không biết tiểu thư có muốn gặp cảnh sát hay không, dù sao đây cũng là chuyện lớn, có ảnh hưởng không nhỏ tới tiểu thư nên tôi chưa cho họ vào."
Á à, đúng là người làm mà thích đóng vai chủ nhân, nếu không phải cô chủ động hỏi, nhìn dáng vẻ dường như không tính nói cho cô biết.
"Để họ vào." Bây giờ cô không rảnh để quản bà ta, chờ giải quyết xong việc của Lục gia đã.
"Hả... Để cho ai vào?" Quản gia kinh ngạc, nghi ngờ những điều mình vừa nghe thấy.
Đường Tâm Lạc cắn môi cười một tiếng: "Bà nói xem cho ai vào, chẳng lẽ cho nhà báo vào sao?"
Đầu óc là đồ quan trọng, nhưng hiển nhiên, vị quản gia của Đường gia đây đã lâu năm trốn trong bếp, nhất thời ra ngoài quên đem đầu óc theo sao.
Quản gia thấy Đường Tâm Lạc không vui, lập tức cuối đầu ra khỏi phòng bệnh, trong chốc lát có hai người cảnh sát bước vào.
"Xin chào Đường tiểu thư, chúng tôi ở tổ chuyên án của công an thành phố. Chúng ta vừa nhận tin báo án, chiều hôm nay Đường tiểu thư ở nhà bị người khác đẩy xuống cầu thang, tôi có vài chuyện muốn hỏi Đường tiểu thư..."
Mười phút sau, hai vị cảnh sát rời khỏi.
"Tiểu thư, cô muốn khởi tố sao? Hai người kia, một người là mẹ chồng một người là em chồng cô, nếu như cô truy cứu bọn họ..."
"Bà cũng nói, họ một người là mẹ chồng một người là em chồng của tôi, nhưng bây giờ lại đi hại tôi, Những người như vậy, bà cảm thấy tôi sẽ tiếp tục nhịn sao? Bà nói không sai, tôi chẳng những truy cứu họ mà còn muốn ly hôn với Lục Kình Hạo!"
 
Anh là người đàn ông đêm đó sao?
Dường như quản gia bị lời Đường Tâm Lạc hù đến khiếp sợ, miệng há ra như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Đường Tâm Lạc không để ý tới bà, nằm xuống giường sau đó yên ổn nghỉ ngơi.
Ngoài cửa còn rất nhiều phóng viên, bất kể là người Lục gia hay là Đường gia đều không phải dạng tầm thường, vì vậy họ cũng không dám gây chuyện, bệnh viên Từ Ái từng nhận tiền quyên góp của mẹ cô, mẹ cô lúc trước chữa bệnh cũng là ở đây, vì vậy rất quen thuộc với nhân viên y tế, cho nên cô không sợ có người tới gây chuyện.
Ở chỗ này, nghỉ ngơi thật tốt đi Đường Tâm Lạc.
Mẹ cô cũng không còn nữa, không thể yếu đuối dựa dẫm nữa. Ban đầu cứ nghĩ có thể dựa vào nhà chồng nhưng không ngờ lại tới bước đường này.
⬅ Trước Tiếp ➡