⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Dục Thần bị khuôn mặt tức giận của cô làm cho tâm tình tốt lên không ít, đột nhiên anh cúi người ôm cô vào trong ngực.
“Anh làm gì…thả tôi ra.” Cô giật mình, vừa muốn giãy dụa thì Lục Dục Thần thả cô ra thật.
Chỉ có điều, cô bị anh đẩy vào nhà tắm.
Thoáng cái, áo sơ mi đã ướt nhẹp, đôi mắt đen như mực của anh hiện lên một chút dị sắc.
Đường Tâm Lạc muốn đi ra, lại bị anh nhấn trở về.
“Anh, anh dừng tay…” Cô ngăn tay anh, trợn mắt nhìn:
“Rốt cuộc anh muốn làm gì, có thể nói thẳng cho tôi biết được không!”
Nhìn thấy vật nhỏ nổi giận, anh liền dừng động tác.
“Tôi nói rồi, tôi chỉ muốn cô đền bù tổn thất.” Anh nhìn vào mắt cô, đôi mắt phượng hẹp dài toát ra vẻ nghiêm túc:
“Còn bây giờ, chỉ đang giúp cô tắm rửa mà thôi.”
Đường Tâm Lạc đỏ mặt:
“Tôi, tôi có thể tự tắm.”
“Còn nữa, nếu anh biết tôi là ai, khẳng định cũng biết tôi đã kết hôn. Chúng ta không thể tiếp tục mối quan hệ này nữa, người vừa nãy chính là mẹ chồng..”
Cô còn chưa nói xong, đã bị anh cúi xuống chặn môi.
Anh bá đạo hôn một lần lại một lần, hơi nước mờ mịt cùng nụ hôn nóng rực của anh, làm cảm giác thiếu dưỡng khí tăng thêm mấy lần.
Cho đến khi môi cô sưng tấy lên, anh mới buông tha.
Nhìn vật nhỏ ở trong nước, mắt anh hơi u ám:
“Tôi không cần biết thân phận cô là gì, tôi chỉ cần cô.”
Cô không thấy rõ nét mặt của anh, nhưng nghe giọng anh không giống nói đùa.
Nhưng mà, cho dù anh nghiêm túc thì đã sao, cô cũng không có ý định tiếp tục mối quan hệ này.
“Thế nhưng anh phải biết, tôi đã kết hôn.”
Anh nghe vậy, nhếch môi cười lạnh:
“Vậy thì ly hôn.”
…….
Lúc Đường Tâm Lạc được Mạnh Trạch cung kính đưa về Đường gia, trong đầu vẫn còn quanh quẩn câu nói của Lục Dục Thần.
Anh nói: “ Vậy thì ly hôn.”
Anh nói: “Làm vợ của Lục Dục Thần này, tôi sẽ không để ai ức hiếp cô.”
Anh nói, anh sẽ giúp cô đoạt lại tất cả.
Để cô nếm mùi đau khổ.
Rốt cuộc cô cũng biết “Thần thiếu” là gì.
Anh là một kẻ độc tài chân chính ở Lục gia, cũng là người đàn ông quyền thế nhất.
Thế nhưng, cuối cùng cô vẫn từ chối đề nghị của anh.
Cô muốn ly hôn, nhưng không phải lý do là vì anh.
Không muốn vừa mới thoát ra hang sói lại tiến vào hang hổ, hơn nữa, so với Lục Kình Hạo, Lục Dục Thần nguy hiểm hơn nhiều.
Bên ngoài Đường gia, Đường Tâm Lạc đứng trước cửa biệt thự nhấn chuông, cách đó không xa, một chiếc xe màu đen sang trọng đang đậu.
Trong xe, Mạnh Trạch gọi điện thoại.
“Lục gia, người đã đưa đến…Những người kia cũng ở trong nhà chính Đường gia.”
Sáng hôm nay thuộc hạ của anh đã báo tin tức, bà chủ Đường gia mang theo con gái trở lại thành phố A. Bây giờ sợ là đang chờ Đường Tâm Lạc bên trong rồi.
Những người này đều là Lục Kình Hạo an bài: “Bắt gian” phía trước, nháo sự phía sau, thủ đoạn Lục Kình Hạo đối phó Đường Tâm Lạc thật là âm hiểm.
Âm thanh lạnh băng của Lục Dục Thần truyền qua điện thoại:
“Cứ để bọn họ gây chuyện, lúc nào cần thì ra tay.”
Vật nhỏ chưa thấy qua lòng người hiểm ác, anh che mưa tránh gió giúp cô thì cô lại cự tuyệt. Đã như vậy, anh không giúp nữa, để cô nhìn hiện thực tàn khốc. Để cho cô biết không có anh thì cô bước đi nửa bước cũng khó khăn.
“Vâng, Lục gia.” Mạnh Trạch cúp điện thoại, xuyên qua cửa sổ nhìn về phía Đường gia.
******
⬅ Trước Tiếp ➡