Chương 48
Tuyết Lạc biết rõ chính mình nên cự tuyệt nhu tình như vậy, nhưng đáy lòng lại có một âm thanh khác khuyên bảo cô: Không có việc gì, không có việc gì, cảm thụ trong chốc lát đi. Đây đúng là bến cảng ôn nhu cô muốn.
Bàn tay to giữ chặt sau cổ cô, cộng thêm chút lực đạo kéo về phía trước, sau đó, người đàn ông lập tức hung hăng hôn cô!
Nụ hôn kết thúc, tách môi ra; Tuyết Lạc xuống xe giống như chạy trốn, không dám quay đầu lại chạy vào phòng khách sáng đèn của nhà họ Phong.
Chính mình muốn điên rồi, thật sự muốn điên rồi! Lại sẽ tham luyến nụ hôn của anh ta như thế! Anh ta chính là……của cô
Tuyết Lạc không dám miệt mài theo đuổi nghĩ sâu hơn, cô thật sự sắp hỏng mất. Sao chính mình có thể như vậy? Vừa rồi cửa xe đã mở ra, chính mình rõ ràng có thể tránh đi, nhưng lại cam chịu hành vi người đàn ông hôn môi mình!
Chính mình nhất định là điên rồi! Bị người đàn ông kia mê hoặc đến sắp quên mất chính mình họ gì đi?
Tuyết Lạc rất khinh bỉ bản thân như vậy! Rõ ràng đây là một loại hành vi đắm mình trong trụy lạc, nhưng cô lại có thể trầm luân trong đó không thể tự thoát ra được.
Càng khủng bố chính là, chính mình giống như…… giống như còn có một chút chờ mong nho nhỏ?
Chính mình thật sự muốn điên rồi! Bị người đàn ông tên Phong Hành Lãng kia bức điên từng chút một!
“Mợ chủ, cậu hai đâu?” Thím An bưng một chén chè hạt sen táo đỏ bổ dưỡng huyết khí ra ngoài, muốn cho Mợ chủ uống ấm người trước khi ngủ.
“À, anh, anh ta có việc gấp muốn xử lý.” Tuyết Lạc dùng đôi tay che lại gương mặt nóng lên của mình, không dám ngẩng đầu nhìn thím An, sợ thím An nhìn ra manh mối khác thường từ khuôn mặt đỏ rực của cô.
Tuyết Lạc làm sao biết: Cô và Phong Hành Lãng có thể tương thân tương ái, vẫn luôn là chuyện thím An mong đợi khẩn cầu. Cậu cả Phong Lập Hân vội vàng hoàn thành việc hôn nhân này cho Phong Hành Lãng, mục đích chính là để Phong Hành Lãng và Tuyết Lạc có thể yêu nhau ở thời gian nhanh nhất.
Trên môi, vẫn còn có chút đau đớn do vừa mới bị người đàn ông hút, từng đợt, không giống rất đau, lại khiến trái tim người treo lơ lửng. Khiến trái tim Tuyết Lạc rung động đến bất ổn, tựa như ném N đầu nai con, đập thình thịch không ngừng.
Nhìn thấy biểu tình trong xấu hố mang theo quyến rũ trên mặt Mợ chủ Tuyết Lạc, thím An hiểu ý cười: Yêu thì tốt, yêu thì tốt rồi! Nếu có thể mang thai cậu chủ nhỏ ở thời gian ngắn nhất, vậy thì càng tốt hơn! Thím An luôn là sẽ nhọc lòng nghĩ đến sâu xa như vậy! Giống như mục đích yêu thương lẫn nhau, chính là vì kéo dài con nối dõi.
Rất thẳng thắn, cũng rất trực tiếp!
“Mợ chủ, khách nhân trên người cô đã đi chưa? Muốn tôi lại đi mua chút đồ dùng phụ nữ cho cô không?” Thím An thăm dò hỏi. ‘ Khách nhân ’ trong miệng bà, chỉ đó là ‘ dì cả ’. Nói văn minh một chút, thì được gọi là nghỉ lễ.
“Không cần. Lượng của cháu không nhiều lắm, cũng chỉ ba bốn ngày. Đại khái ngày mốt sẽ hết rồi. Hành Lãng, anh ta mua cho cháu rất nhiều……”
Nhắc tới Phong Hành Lãng, nỗi lòng vừa mới bình tĩnh lại của Tuyết Lạc lại mênh mông lên, trên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp lại tăng một chút hồng nhạt, “Đủ, đủ dùng.”
“Đủ dùng thì tốt.” Thím An xoay người sang chỗ khác, đã bắt đầu bẻ đầu ngón tay tính toán thời gian. Tuyết Lạc không biết bà đang tính cái gì, chỉ nhìn thấy khuôn mặt thím An tràn đầy nghiêm túc, hình như là đang tính toán chuyện lớn quan trọng nào đó.
Mình thật muốn điên rồi (2)
Ở thím An xem ra, sinh con nối dõi đương nhiên là trọng trung chi trọng đại sự nhi. Câu cửa miệng đến, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Thím An tính toán, đó là tuyết rơi xuống một hồi thời kỳ rụng trứng. Cô phải cho Cậu hai cùng Tuyết Lạc tính ngày lành. Đây cũng là Phong Lập Hân ý tứ.
“Thím An, Lập Hân ăn cơm tối chưa?” Tuyết Lạc mang theo chút xin lỗi dò hỏi. Cô đương nhiên sẽ không quên, chính mình là ‘ vợ ’ Phong Lập Hân. Cho tới bây giờ cô còn không biết chuyện chính mình không phải là vợ Phong Lập Hân, mà là em dâu của Phong Lập Hân.
“Ăn rồi, ăn rồi. Đã ăn xong trước khi cậu hai ra cửa.” Thím An đáp lại câu hỏi của Mợ chủ.
“Vậy tôi lại bưng chút bữa ăn khuya vào cho anh ta đi.” Tóm lại, Tuyết Lạc chính là muốn nhìn Phong Lập Hân một chút. Chỉ có sau khi nhìn thấy Phong Lập Hân, đối mặt sự thật cô sớm đã là vợ của người, mới làm cho nỗi lòng bị Phong Hành Lãng nhiễu loạn của mình có thể bình tĩnh.
Tuyết Lạc nỗ lực ẩn nhẫn thế giới tình cảm của mình. Đạo đức trói buộc cô thành một người phụ nữ có tư tưởng truyền thống phong kiến.
“Không cần…… Đoán chừng hiện tại cậu cả đã nghỉ ngơi rồi.” Thím An nói.
“Không sao.” Tuyết Lạc bưng chén chè hạt sen táo đỏ thím An múc cho cô lên, vội vàng đi lên lầu.
Ở trước phòng chữa bệnh lầu hai, cuối cùng Tuyết Lạc vẫn là bị quản gia Mạc ngăn cản. Nhưng tay nắm lấy tay cầm cửa kia, rung động bị Phong Hành Lãng vén lên trong lòng Tuyết Lạc kia, liền có thể chậm rãi bình tĩnh, sau đó che giấu ở chỗ sâu trong linh hồn.
Tuyết Lạc nói rõ với chính mình: Không thể lại tiếp tục dây dưa không rõ như thế với Phong Hành Lãng! Anh là em trai của Phong Lập Hân, là em trai bảo bối mà Phong Lập Hân có thể vì anh vứt bỏ sinh mệnh của mình. Cô không thể tiếp tục dung túng tình cảm của mình không trói buộc tiếp tục phát triển! Đó không chỉ sẽ hại chính cô, cũng sẽ hại Phong Hành Lãng, càng sẽ tổn thương đến Phong Lập Hân vốn đã tàn tật thể xác và tinh thần.