⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi bữa tối kết thúc, Hạ Dĩ Cầm nhiệt tình muốn giữ Tuyết Lạc ngủ lại nhà họ Hạ. Cô ta muốn hiểu rõ Phong Hành Lãng nhiều hơn, cũng tiện cho sau này chính mình chung sống hòa hợp với Phong Hành Lãng.
 
Tuyết Lạc lập tức đồng ý. Quả thực chính là cầu mà không được. Lưu lại nhà họ Hạ, luôn tốt hơn là về nhà họ Phong bị người nào đó khinh bạc.
 
Nhưng khuôn mặt Phong Hành Lãng lại lạnh đến sắp có thể cạo xuống một tầng băng sương. Rất hiển nhiên, anh không đồng ý Tuyết Lạc ngủ lại nhà họ Hạ. Tuy nói thân thể người phụ nữ này không tiện, nhưng xem như gối mềm ôm ngủ, cũng là nghĩa vụ nên có của một người vợ như cô.
 
Nếu để Tuyết Lạc biết chính mình ở trong cảm nhận của Phong Hành Lãng chỉ là tác dụng của một cái gối mềm, cô lại sẽ tức đến ngứa răng.
“Lâm Tuyết Lạc.” Phong Hành Lãng gọi to tên cô, từ trước đến nay đều là gọi thẳng tên cô, không hề có ý muốn tôn trọng người chị dâu là cô. “Theo tôi trở về.”
 
Nói một mệnh lệnh ngắn gọn đơn giản, lộ ra lạnh lùng và uy nghiêm không thể nghi ngờ.
 
Anh nói muốn cô theo anh trở về, cô liền theo anh trở về sao? Tuyết Lạc càng không muốn! Vì thế, cô kéo tay Hạ Dĩ Cầm xoay người đi đến phòng khách nhà họ Hạ.
 
“Lâm Tuyết Lạc, cái giá của sự tùy hứng, cô không trả nổi!” Phong Hành Lãng lạnh lùng nói, “Tài chính đầu tư vào công ty Chính Dương còn ở trong tài khoản của Phong Hành Lãng tôi! Sự tùy hứng của cô có thể trị giá đến 100 triệu!”
 
Lời nói của Phong Hành Lãng lạnh băng tận xương, làm Hạ Dĩ Cầm theo bản năng rút tay mình về. Cô ta không dám lại giữ Tuyết Lạc ngủ lại qua đêm ở nhà họ Hạ.
100 triệu, cái giá quá lớn.
Mà Ôn Mỹ Quyên càng khoa trương hơn, lại có thể làm ra động tác đẩy Tuyết Hạ ra ngoài cửa; Tuyết Lạc trọng tâm không vững, té ngã vào trong một cái ôm mạnh mẽ, cái ôm của Phong Hành Lãng!
Đây chính là bến cảng ôn nhu cô muốn (1)
 
“Tuyết Lạc à, thời gian không còn sớm, cháu vẫn là theo Cậu hai nhà họ Phong về nhà họ Phong đi. Phải hầu hạ cậu cả nhà họ Phong - Phong Lập Hân cho tốt đó.” Ôn Mỹ Quyên hạ lệnh đuổi khách với Tuyết Lạc.
 
Đôi tay Tuyết Lạc đã nắm thành nắm đấm: Chỉ một câu của Phong Hành Lãng, đã làm người nhà họ Hạ không muốn giữ cô sao?
 
Tuyết Lạc có chút không cam lòng không nhận mệnh: “Cậu, đêm nay cháu muốn ở lại nhà họ Hạ!”
 
Cô muốn xem thử: Chính mình và 100 triệu kia, rốt cuộc cái nào nặng cái nào nhẹ! Có lẽ cô biết rõ kết quả sẽ làm trong lòng cô sinh ra thê lương, nhưng cô vẫn là khăng khăng nói ra miệng.
Đêm nay Tuyết Lạc chính là không muốn về nhà họ Phong. Không muốn tiếp tục ngày tháng dây dưa không rõ với Phong Hành Lãng. Biết rõ cậu sẽ không vì giữ cô mà đánh mất cơ hội đầu tư nhập cổ phần 100 triệu của Phong Hành Lãng, nhưng cô vẫn là nói ra miệng. Cũng cho chính mình một lý do hết hy vọng.
 
“Tuyết Lạc, mợ cháu nói đúng: Trở về chăm sóc tốt cho cậu cả nhà họ Phong, không được tùy hứng chậm trễ. Muốn về nhà họ Hạ, về sau còn có rất nhiều thời gian.” Hạ Chính Dương trách cứ nhìn chằm chằm Tuyết Lạc một cái: Vì sao một hai phải khăng khăng lưu lại vào đêm nay? Đây không phải rõ ràng là muốn phá hư chuyện tốt của ông sao?
 
Kết quả bên trong dự kiến. Tuyết Lạc xoay người, không quay đầu lại đi đến cổng lớn ngoài tiểu khu.
 
Mới ra tiểu khu, một chiếc Ferrari màu đen huyền bí liền ngừng ở trước mặt cô.
 
“Lên xe.” Sắc bén nhẹ mắng, không hề ôn nhu.
 
Tuyết Lạc không muốn lên xe của Phong Hành Lãng, nhưng vẫn là ngồi lên. Không phải cô không cốt khí, mà là cô cảm thấy chính mình thật sự thân kiêm trách nhiệm và nghĩa vụ chăm sóc tốt cho Phong Lập Hân.
 
“100 triệu đấy! Không nghĩ tới Lâm Tuyết Lạc tôi đáng giá như vậy!” Tuyết Lạc chua xót tự giễu.
 
“Như thế nào, tiếc tiền thay tôi?” Phong Hành Lãng hừ lạnh một tiếng, “Cô hao hết tâm tư kéo tôi đến nhà họ Hạ dự tiệc, mục đích còn không phải là vì giúp đỡ chuyện đầu tư nhập cổ phần cho cậu cô - Hạ Chính Dương sao?”
 
Tuyết Lạc cười giễu cợt, “Không nghĩ tới đường đường là Thần Tài mới của Thượng Hải, cũng chỉ là hạng người tục tằng xem mặt mũi phụ nữ hành động theo tình cảm! Thật hoài nghi những tiền đó của anh là dựa vào bản lĩnh của mình kiếm được! Hay chỉ là dựa vào anh trai anh dìu dắt?”
Biểu hiện của ‘ Phong Lập Hân ’ ở trên đại hội cổ đông tập đoàn Phong thị, thật sự là làm Tuyết Lạc quá kinh diễm. Tuy nói vô tình bị lửa lớn thiêu hủy dung nhan, nhưng lại không thể ngăn cản tài hoa hơn người và lạnh lùng quyết đoán chỉ điểm giang sơn của anh.
 
Tuyết Lạc làm sao biết: ‘ Phong Lập Hân ’ mị lực kia, chính là Phong Hành Lãng - người đàn ông làm cô khinh thường trước mắt này! Mà người đàn ông tên Phong Hành Lãng này, mới là người chồng cô đã gả!
 
“Như thế nào, cô là đang hoài nghi năng lực của tôi? Hay là đang đau lòng cho tiền của tôi?”
 
Phong Hành Lãng là cảm thấy người phụ nữ coi rẻ anh như thế rất thú vị, nhịn không được muốn trêu chọc cô. Tựa hồ nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp lúc Tuyết Lạc tức giận, trong chốc lát liền có thể chữa khỏi tâm cảnh âm u bị thù hận chồng chất của anh.
 
Tuyết Lạc trầm mặc. Không phải cô chán ghét người đàn ông này sao? Anh đầu tư sai lầm, cô nên vui vẻ mới đúng, vì sao còn sẽ nỗi lòng khó bình tĩnh sốt ruột chuyện anh đầu tư vào công ty Chính Dương? Cô đây là làm sao vậy? Giống như trúng tà.
 
⬅ Trước Tiếp ➡