⬅ Trước Tiếp ➡
“Bất kể em làm ầm ĩ như thế nào, tối nay đều phải thực hiện nghĩa vụ của người làm vợ.” giọng Phong Hành Lãng hung dữ, mà thân thể của anh cũng đã trướng to đế không thể tự động điều khiển, nó giống như mũi tên nằm trên dây cung, không phát không được.
“Lập Hân ... chồng ơi, em đến ... em đến kinh nguyệt rồi.” Tuyết Lạc có chút xấu hổ khóc than một tiếng.
“.....” Trong bóng tối, gương mặt tuấn tú của Phong Hành Lãng có thể cạo xuống được một tầng băng giá. Anh không tin mình xui xẻo như vậy. Anh càng muốn tin: người phụ nữ này vì trốn tránh nghĩa vụ làm vợ mà nhất thời xúc động nói dối.
“Em thật sự đến kinh nguyệt rồi ... không lừa anh.” Tuyết Lạc từ khó chịu vì bị áp bách, cô gần như muốn khóc thành tiếng.
Sự thật thắng hùng biện, bàn tay Phong Hành Lãng phủ đến kiểm chứng ... vì vậy, anh thật sự sờ thấy có cái loại gì đó khác với nước.
Phong Hành Lãng trong bóng tối, ngoài khuôn mặt lạnh như băng ngàn năm, thật sự không khỏi có chút kinh ngạc.
Tức giận lật người xuống, Phong Hành Lãng bước ra khỏi phòng cưới, anh còn không đến nỗi xuống tay với một người phụ nữ đang bị kinh nguyệt.
Đèn thủy tinh lại sáng lên, sáng chói cả căn phòng cưới.
Tuyết Lạc không thích ứng lấy tay ngăn cản ánh đèn chói mắt, phát hiện “Phong Lập Hân” đã rời đi.
Thực ra, lúc đó ngoài sự xấu hổ, Tuyết Lạc vẫn có chút nghi ngờ trong lòng: Chẳng lẽ tình trạng của Phong Lập Hân đã khá lên đến mắc có thể dùng bạo lực với người vợ là cô? Bởi vì sức lực của “Phong Lập Hân” vừa rồi còn lâu cô mới có thể chống lại được.
Nhưng khi đó Tuyết Lạc không có thời gian để suy nghĩ cẩn thận chuyện này, cô làm cho giường mình in hoa nên thẹn đến muốn chui xuống đất.
Cô vội vàng đứng dậy ở trong phòng bắt đầu tìm kiếm băng vệ sinh. Có thể lục tung cả căn phòng, cuối cùng ở trong túi xách của mình tìm được một miếng băng mỏng liền dán lên dùng tạm.
1: Giúp cô ấy đi mua đồ dùng phụ nữ sao?
Tại sao kinh nguyệt lại đến vào thời điểm quan trọng nhất này? Điều này quá vừa vặn, chắc là bị khẩn trương.
Chỉ là miếng băng quá mỏng, Tuyết Lạc biết dùng không được bao lâu. Hơn nữa lượng ngày thứ nhất tương đối nhiều, miếng băng mỏng này căn bản không thể chống đỡ được đến sáng mai. Nhưng tìm kiếm cả phòng cưới, cũng không tìm được đồ dùng phụ nữ, Tuyết Lạc chỉ có thể xuống lầu cầu cứu thím An.
Vừa mới bị “Phong Lập Hân” giày vò, vẻ ửng đỏ trên mặt Tuyết Lạc vẫn chưa tan hết. Sao “Phong Lập Hân” lại dã man bạo lực như vậy chứ, cũng liều mạng giống như em trai bảo bối của anh ta vậy. Vừa nghĩ đến Phong Hành Lãng, động tác xuống lầu của Tuyết Lạc hơi ngừng một chút, loáng thoáng, hình như cô đánh hơi được một cảm giác quỷ dị khác thường ...
Nhưng nơi nào đó đang trào ra hơi nóng, để cho Tuyết Lạc trong nháy mắt bỏ đi suy nghĩ lung tung, trước hết hãy phục vụ “dì cả” của mình trước đã, nếu nó tức giận, đây chính là việc lớn đẫm máu.
Vội vàng xuống lầu, Tuyết Lạc đi thẳng đến phòng của thím An để tìm bà ấy. Nhưng cô cũng không có hy vọng gì nhiều, vì thím An đã ngoài năm mươi tuổi nên chắc chắn dĩ cả đã không còn đến thăm thím ấy từ lâu. Vì vậy, cơ hội để cô xin được sản phẩm của phụ nữ là rất ít.
Nhưng dù cơ hội có nhỏ đến đâu thì đây cũng là ứng cử viên thích hợp nhất mà Tuyết Lạc có thể tìm được. Bởi vì cô biết nếu như thím An không có đồ dùng của phụ nữ, thì hai vị chủ nhân nhà họ Phong cộng thêm quản gia Mạc lại càng không có rồi.
Thím An không có ở trong phòng, Tuyết Lạc lại đi phòng bếp tìm.
Chẳng những thím An ở phòng bếp, còn có một người mà Tuyết Lạc không muốn nhìn thấy cũng ở đây, Phong Hành Lãng đang ăn món mì kho kiểu ý thím An vừa làm.
“Thím An ...” Sau khi Tuyết Lạc nhìn thấy Phong Hành Lãng, câu nói kế tiếp liền sững sờ nuốt xuống.
Mà Phong Hành Lãng liếc nhìn thấy Phong Hành Lãng tìm đến phòng bếp thì ánh mắt nhìn về phía cô kín như bưng, hơn nữa còn mang theo một chút tức giận thô bạo.
Hôm nay mình không có trêu chọc gì đến người đàn ông này nhỉ? Tại sao anh ta còn dùng khuôn mặt đen xì như vậy nhìn mình chằm chằm. Một chú em chồng không có chủ động chào hỏi chị dâu là cô đây, Tuyết Lạc tự nhiên cũng sẽ không chủ động quan tâm đến người đàn ông thô bạo này. Dè dặt tự rước lấy nhục.
“Mợ chủ, chuyện gì vậy? Mới vừa làm mì kho, cô có cùng ăn với cậu hai một chút không.” Thím An nhiệt tình mời.
“Tôi không đói bụng.” Tuyết Lạc nhìn lướt qua Phong Hành Lãng đang đen mặt, hạ thấp giọng nói với thím An: “Thím An, thím có thể đi ra ngoài một chút không? Tôi có lời muốn nói với thím.” Cô không muốn trước mặt Phong Hành Lãng lại đi nói đến chuyện xấu hổ này.
“À, được được.” Thím An quay đầu nhìn Phong Hành Lãng một cái, rồi đi theo Tuyết Lạc cùng ra khỏi phòng bếp.
Trong hành lang, Tuyết Lạc vẫn đè âm thanh xuống đến thật thấp: “Thím An, thím còn dùng đồ dùng phụ nữ không? Tôi ... tôi vừa mới đến kinh nguyệt rồi, tôi không chuẩn bị.”
Thím An chợt hiểu ra: tại sao cậu hai mặt lạnh như đá vẫn lạnh như băng khi xuống lầu để bà ấy nấu gì đó ăn. Thì ra là vợ có kinh nguyệt. Không cần phải nói, những điều tốt đẹp giữa họ chắc hẳn đã không được hoàn thành như dự kiến.
Chao ôi, tuy nói vô cùng trùng hợp, nhưng đây cũng quá vừa vặn chứ. Hoặc là duyên phận của mợ chủ và cậu hai còn chưa tới.
“Thím An, thím làm gì mà than thở thế?” Tuyết Lạc bị tiếng than thở nặng nề của thím An làm cho ngẩn ra. Đã hơn năm mươi tuổi rồi không có kinh nguyệt, vậy cũng hoàn toàn ở trong phạm vi kỳ sinh lý bình thường mà, cũng không cân thương cảm như vậy chứ.
Cảm thấy mình thất lễ, lại thấy vừa rồi trong phòng bếp Tuyết Lạc và Phong Hành Lãng trừng mắt lạnh lùng nhìn nhau, thím An cũng ý thức được Tuyết Lạc cũng không biết vừa rồi người chung phòng với cô là cậu hai Phong Hành Lãng. Cho nên thím An cũng chỉ có thể tùy bọn họ phát triển thuận theo tự nhiên thôi.
2: Giúp cô ấy đi mua đồ dùng phụ nữ sao?
“Mợ chủ, tôi đã lâu không dùng đồ kia nữa rồi. Cửa tiểu khu có cửa hàng tiện lợi, tôi sẽ đi mua cho cô.” Thím An tháo tạp dề xuống chuẩn bị đi ra cửa.
Mà vào giờ phút này, ngoài phòng là một mảnh giông tố đan xen. Một tiếng sét phá vỡ bầu trời đêm yên tĩnh, một tiếng sét đánh thức các sinh vật trên trái đất. Mưa to tầm tã, rơi xuống như những thanh kiếm bạc, không thương tiếc đánh vào mọi thứ trên đời, hạt mưa kết thành lưới treo lơ lửng trước cửa sổ.
“Thím An, để cháu đi.” Tuyết Lạc không lỡ để cho thím An đội mưa gió ban đêm ra cửa mua đồ dùng phụ nữ cho mình.
“Như vậy sao được. Bên ngoài mưa lớn như vậy, cô đang đến kinh nguyệt, nếu gặp mưa bị cảm lạnh thì sẽ không tốt.” Thím An cũng không bỏ được thân thể suy yếu của Tuyết Lạc đội mưa ra ngoài.
“Mợ chủ, bình thường cô dùng loại nhãn hiệu nào?” Thím An vừa nói, vừa mặc áo mưa chuẩn bị ra cửa.
Nhưng vừa mới vừa mở một trong hai cánh cửa phòng khách, một luồng gió và một cơn mưa xối xả ập đến, suýt chút nữa đã làm thím An ngã xuống tấm thảm trước cửa.
“Thím An, thím có sao không?” Tuyết Lạc chạy đến đỡ bà ấy.
“Mợ chủ, cách cửa xa một chút ... bên ngoài mưa gió lớn như vậy, cô đừng để bị lạnh.” Tuy nói thím An bình thường cực kỳ bao che cậu hai Phong Hành Lãng của nhà họ Phong, nhưng bà ấy cũng yêu thương mợ chủ Tuyết Lạc này.
Tuyết Lạc dùng đôi vai gầy để đẩy cửa, dưới sức tấn công kép của cơn bão và cơn mưa xối xả, thân hình nhỏ bé của cô thực sự chật vật. Nửa vai lộ ra ngoài cửa đã bị nước mưa làm ướt đẫm trong tích tắc.
Một cánh tay mạnh mẽ duỗi ra giúp Tuyết Lạc đóng cửa lại, Tuyết Lạc lau khuôn mặt ướt đẫm, khi quay lại, cô nhìn thấy Phong Hành Lãng, người đã giúp cô đóng cửa phòng khách.
“Một cánh cửa cũng không đóng được, ăn cơm không công hai mươi năm sao.” Gương mặt tuấn tú của Phong Hành Lãng vẫn đen xì và lạnh lùng.
“ ....” Tuyết Lạc mấp máy môi, không có phản bác lại sự chế giễu của người đàn ông, cũng không có cảm động vì người đàn ông trợ giúp. Cộng thêm bụng có chút khó chịu, Tuyết Lạc càng không muốn để ý đến cái người đàn ông đã vô lễ lại kiêu căng này.
“Mợ chủ, nếu không để tội gọi điện thoại để cửa hàng tiện lợi đưa đồ đến.” Thím An đề nghị.
“Được rồi thím An, chờ mưa nhỏ chút rồi nói. Mưa lớn như vậy, bọn họ cũng không dễ dàng gì.” Bụng một trận đau quặn đánh tới, Tuyết Lạc theo bản năng hơi cuộn tròn thân thể, cùng sử dụng hai tay bảo vệ bụng của mình.
“Mợ chủ, có phải bị đau hay không? Mợ ngồi đừng động, tôi đi làm cho mợ chén nước đường đỏ.” Thím An đỡ Tuyết Lạc đến ghế sofa trong phòng khách, liền đi vào trong phòng bếp nấu cho Tuyết Lạc chén nước đường đỏ.
Một cây bút cùng giấy ghi nhớ đưa tới trước mặt Tuyết Lạc, Tuyết Lạc ngẩng đầu lên, đón nhận vẻ mặt lạnh như băng của người đàn ông.
“Vết những thương hiệu cô sử dụng lên đây.” Giọng Phong Hành Lãng vẫn lạnh lùng như thế.
Tuyết Lạc thật sự ngẩn ra, người đàn ông này muốn làm gì? Là muốn đi mua đồ dùng phụ nữ giúp cô sao? Cô có thể khẳng định: người đàn ông này cũng không biết mình muốn mua là cái gì, nếu biết, với thân phận vô cùng tự phụ kia, nhất định sẽ xua đuổi như rác rưởi.
Mạt Tuyết Lạc hơi đỏ, không có chút sức lực nào lắc đầu: “Không, không cần, một lát mưa nhỏ, tự tôi đi mua.”
Nhưng, Tuyết Lạc cũng rất cảm ơn người đàn ông này, ít nhất anh ta cũng có lòng.
⬅ Trước Tiếp ➡