⬅ Trước Tiếp ➡
"Hận tôi không?" Anh hỏi, môi mỏng nhả ra khói, vẻ tà mị không tả hết được.
Tuyết Lạc khẽ giật mình, dường như không ngờ còn có lúc Phong Hành Lãng tự xét lại bản thân. Đương nhiên cô hận anh rồi! Mỗi lúc anh ta dùng thân phận em chồng khinh bạc chị dâu như cô, Tuyết Lạc đều hận tới nghiến răng nghiến lợi. Đương nhiên cô không biết, thân phận thật của Phong Hành Lãng là người chồng trên giấy tờ của cô! Nếu biết, cô sẽ còn hận vì anh đối xử cợt nhả với mình như vậy không?
"Lúc mà anh không ngang bướng trêu đùa người chị dâu như tôi thì cũng khá tốt." Giọng nói dịu dàng của Tuyết Lạc cũng kèm theo oán hận nho nhỏ, lọt vào tai người đàn ông thực sự rất dễ chịu.
Phong Hành Lãng nhếch môi cười, dáng vẻ tự phụ và vô lại. Anh buông cổ tay Tuyết Lạc ra, đổi thành dùng một ngón tay quấn lấy lọn tóc dài rủ trên vai cô: "Vì sao cứ tự xưng là "chị dâu" vậy? Em thích là người phụ nữ của anh tôi đến vậy à?"
Lời này, sao mà nghe có vẻ ghen tuông thế nhỉ? Hẳn là không phải đâu! Bởi vì Phong Hành Lãng bây giờ là một kẻ lạnh lùng. Tình yêu hoàn toàn không trong giới hạn hiện tại mà anh cân nhắc.
Dường như, Tuyết Lạc không dám thảo luận kỹ với Phong Hành Lãng về vấn đề này. Cô cứ cảm thấy chủ đề này không thích hợp cho chị dâu và cậu em chồng bàn bạc.
Thấy người đàn ông lại châm thuốc lần nữa, Tuyết Lạc hơi nhíu mày. Lúc người đàn ông hít sâu một hơi rồi kê đầu thuốc vào gạt tàn, cô lại không do dự vươn tay muốn rút nó ra khỏi tay người đàn ông... Nhưng không ngờ, cô làm được thật!
Lúc ngón tay nhỏ nhắn của Tuyết Lạc chạm tới điếu thuốc, Phong Hành Lãng có mâu thuẫn theo bản năng; nhưng với sức nhẹ nhàng của cô lại có thể thuận lợi rút điếu thuốc từ tay Phong Hành Lãng. Sau đó, Tuyết Lạc dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.
Thay vào đó là đĩa bánh khoai. Chiều lúc chuẩn bị thuốc và đồ ăn cho Phong Lập Hân, cô có tiện tay làm. Tuyết Lạc rất thích ăn món này.
Giữa các ngón tay bị cô đổi từ thuốc thành bánh khoái, gương mặt anh tuấn của Phong Hành Lãng lờ mờ có ngàn vạn tia biến hóa. Người phụ nữ này... đúng là ngây thơ hết sức.
Theo bản năng đưa bánh khoai lên cắn một miếng trong miệng, rất mềm, cũng không khó ăn.
"Ngon không?" Thấy người đàn ông ăn thật, Tuyết Lạc không kìm được vui mừng. Có lẽ cô biết: mình không nên thân thiết với Phong Hành Lãng như vậy, càng không nói hỏi những câu thân mật thế.
"Cũng được! Có hơi ngọt ngấy." Phong Hành Lãng bỏ toàn bộ phần bánh còn lại vào miệng.
Ngọt ngấy còn ăn hết à? Tuyết Lạc mím chặt đôi môi hồng. Có điều trong lòng vẫn rất vui. Nói thật thì cô cũng muốn có một cậu em chồng ngoan ngoãn. Cô nhất định sẽ quan tâm, yêu thương em chồng như em ruột.
Không đúng, hình như Phong Hành Lãng lớn hơn mình mấy tuổi lận! Làm gì có khả năng trở thành em trai của Lâm Tuyết Lạc chứ!
Có điều Tuyết Lạc cũng từ đó mà kết luận được một điểm: Phong Hành Lãng không thích ăn đồ ngọt.
"Vết bỏng trên lưng đã đỡ hơn chút nào chưa?" Phong Hành Lãng hỏi, lẳng lặng nhìn gương mặt đỏ bừng của cô gái, cảm thấy tâm trạng mình cũng bình yên hơn. Cứ vậy thỉnh thoảng trêu chọc cô một chút, dường như khoảng thời gian này cũng khá thú vị.
Nhưng thật ra vào lúc cô cứ luôn coi Phong Hành Lãng là cậu em chồng, vừa bị trói buộc bởi đạo đức, vừa bị "cậu em chồng" như anh uy hiếp, trêu chọc, kiểu thẹn quá hóa giận, tức hổn hển lột xác từ mèo con thành cọp cái, lại càng thú vị hơn!
2: Dường như thời gian này cũng rất thú vị
"Đỡ hơn nhiều rồi." Tuyết Lạc đáp.
"Cho tôi xem chút nào." Phong Hành Lãng cố ý cao giọng: "Phải xem thì tôi mới yên tâm!"
Tuyết Lạc lập tức cảnh giác lùi về sau: "Không, không cần đâu! Buổi chiều thím An đã bôi thuốc trị bỏng cho tôi lần nữa rồi."
Lông mày Phong Hành Lãng khẽ chau: Cái thím An này sao lại nhiều chuyện thế? Không phải việc của thím mà thím cứ nhất định làm!
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới liền. Thím An lo cậu hai đói, bèn tỉ mỉ làm mì Ý bưng lên, mùi thơm lan khắp.
"Cậu hai, nhân lúc còn nóng ăn đi. Cậu vẫn chưa ăn cơm chiều đâu." Quả nhiên thím An thương Phong Hành Lãng, còn thiếu nước đút cho anh ăn.
"Vâng, đặt vào phòng trước đi." Trong mắt Phong Hành Lãng có vẻ không vui khi bị người khác quấy rầy.
"Nguội rồi ăn không ngon đâu." Thím An khăng khăng đặt đĩa vào trong tay Phong Hành Lãng: "Gần đây thấy cậu gầy đi nhiều lắm!"
Phong Hành Lãng gầy á? Sao mình không cảm thấy vậy chứ? Khỏe như con bò đây này! Nếu như thế này mà bảo gầy, vậy trước đây anh ta khôi ngô tráng kiện cỡ nào chứ. Có điều thím An cưng chiều Phong Hành Lãng còn hơn cả mẹ ruột rồi.
Nhân lúc người đàn ông ăn mì, Tuyết Lạc rón rén đi về phía cửa.
"Đi đâu?" Phong Hành Lãng lạnh lùng lên tiếng. Tuy ngay cả lông mày cũng không buồn nhấc, nhưng anh lại có thể cảm giác được Tuyết Lạc rời đi. Đúng là một tên cáo già.
"À.... tôi đi lấy nước cho anh uống đỡ nghẹn." Tuyết Lạc nhanh trí trả lời Phong Hành Lãng.
Bởi vì mới cầm gạt tàn qua, cho nên lúc này Phong Hành Lãng mới cho cô rời đi. Tính là cô không thoát khỏi lòng bàn tay của anh được.
Thật ra Tuyết Lạc có mục đích khác: Cô muốn nhân lúc thím An hầu hạ Phong Hành Lãng ăn mì sẽ đi lên tầng xem Phong Lập Hân.
Có lẽ không phải nhớ Phong Lập Hân bao nhiêu, mà là trách nhiệm và nghĩa vụ của một người làm vợ. Nếu không cô cũng chẳng còn ý nghĩ tồn tại gì trong nhà họ Phong.
Đứng trước cửa phòng điều trị, Tuyết Lạc lẳng lặng chờ một lát, mới gõ nhẹ hai cái. Cô biết lúc này nhất định bác sĩ Kim đang ở bên trong. Ông ấy rất tận tụy với bệnh tình của Phong Lập Hân, trừ nửa buổi mỗi tuần gặp mặt người nhà, thời gian khác gần như một tấc không rời.
Qua hai, ba phút, cửa phòng điều trị mở ra từ bên trong. Người mở cửa là trợ lý của bác sĩ Kim, bác sĩ Tiểu Hình.
"Bác sĩ Hình, tôi có thể vào xem Lập Hân không?" Bị từ chối nhiều, Tuyết Lạc hỏi cũng thấy buồn.
"Mợ Phong, gần đây cậu cả Phong cần điều kiện vô khuẩn." Bác sĩ Hình gần như toàn lấy cớ, mỗi lần từ chối làm anh ta cũng khó xử không thôi. Anh ta biết người trước mặt là mợ chủ của nhà họ Phong, chẳng qua đang quan tâm tới bệnh tình của Phong Lập Hân, hoàn toàn không thấy có âm mưu quỷ kế gì.
Nhưng cậu hai Phong đã dặn dò, không cho phép người không có phận sự đi vào phòng điều trị hỏi thăm Phong Lập Hân, trong đó bao gồm mợ chủ Lâm Tuyết Lạc.
"Tôi có thể mặc áo vô khuẩn." Tuyết Lạc thì thào nói. Cô không muốn làm khó bác sĩ Hình, nhưng cô cũng không muốn bỏ qua cơ hội thăm hỏi Phong Lập Hân.
"Việc này... gần đây trạng thái của cậu cả Phong không ổn, không muốn gặp bất cứ người nào." Bác sĩ Hình khẽ thở dài một tiếng.
Tuyết Lạc hiểu bác sĩ Hình khó xử, anh ta cũng chỉ là người được thuê làm việc. Cô nhẹ nhàng gật đầu, liếc mắt vào trong căn phòng tối, rồi quay bước lặng lẽ rời đi.
Tim đau, cũng khổ sở. Cô chỉ lo lắng cho bệnh tình của Phong Lập Hân, có lẽ người nhà họ Phong vẫn bài xích cô như người ngoài.
Một đôi mắt sắc bén và u ám nhìn chằm chằm từng cử chỉ hành động của Lâm Tuyết Lạc. Con ngươi như đầm sâu không đáy, giữ kín như bưng.
1: Muốn yêu mà không thể yêu
Lúc Tuyết Lạc xuống tầng, thấy quản gia Mạc vội vàng chạy vào phòng khách của nhà họ Phong, dáng vẻ rất gấp gáp.
"Mợ chủ, cậu hai đâu?" Quản gia Mạc thấy Tuyết Lạc trước, bèn hỏi luôn.
"hl hẳn là ăn cơm trong phòng ngủ cho khách ở dưới tầng. Quản gia Mạc, có chuyện gì thế?"
Tuyết Lạc cũng có thể cảm nhận được vẻ nghiêm túc trên mặt quản gia Mạc, hẳn có việc gì tương đối khó giải quyết đã xảy ra. Bởi vì trước giờ quản gia Mạc hành sự không hề sợ hãi. Có thể làm cho ông vội vàng như vậy hẳn không phải là chuyện nhỏ.
Quản gia Mạc không tiếp lời Tuyết Lạc, mà chạy như bay xuống phòng ngủ dành cho khách.
"Cậu hai, việc lớn rồi." Trong lối hàng lang hẹp, quản gia Mạc gặp được Phong Hành Lãng.
"Đến phòng làm việc rồi nói." Phong Hành Lãng rất rõ ràng, quản gia Mạc sẽ không vì vài việc cỏn con mà kích động thế này.
"Vâng." Quản gia Mạc đi theo Phong Hành Lãng tới phòng sách.
⬅ Trước Tiếp ➡