⬅ Trước Tiếp ➡
Tuyết Lạc cúi thấp đầu, không để ý Phong Hành Lãng, càng để ý người đàn ông này, người đàn ông này sẽ càng hăng hái hơn!
“Thím An.” Phong Hành Lãng gọi thím An vẫn luôn đợi ở cửa phòng bếp. “Hôm nay thím đi mua nhiều xương tươi chút.”
“Ế! Được, được, được! Lát nữa tôi sẽ đi mua!” Thím An đồng ý.
Nếu chủ đề đã đến đây, Tuyết Lạc cảm thấy hôm nay Phong Hành Lãng ít nhất coi như là bình thường. Nhưng không ngờ, vậy mà anh còn có câu sau.
“Sau này hầm chút xương cho bà chủ mài răng, thì cô ấy sẽ không cắn người nữa!” Phong Hành Lãng tùy ý nói.
“……” Tuyết Lạc không nói nên lời.
1: Tôi lấy lòng yêu thương của tôi, đổi lòng yêu thương của em
Ở lại nhà hộ Phong cũng không chăm sóc được Phong Lập Hân, cho nên Tuyết Lạc quyết định làm chút chuyện có ý nghĩa hơn, đến viện phúc lợi làm công việc tình nguyện.
Tuyết Lạc đã là năm ba đại học rồi, hết kỳ nghỉ hè này là năm tư đại học. Thực ra năm tư đại học về mặt ý nghĩa đa phần là ra khỏi trường thực tập, bởi vì có sự kiện đột nhiên gả vào nhà họ Phong, nên Tuyết Lạc chỉ có thể hủy bỏ kế hoạch ban đầu.
Cách thời gian khai giảng cũng chỉ còn hơn nửa tháng nữa, trong thời gian ngắn như vậy tìm đơn vị thực tập cũng không thực tế. Cộng thêm chỗ Viện trưởng Trì đang thiếu nhân viên, cho nên cô đã qua giúp đỡ. Đợi sau khi hết kỳ nghỉ hè, rồi yên tâm đi tìm đơn vị thực tập.
Nguồn kinh tế của viện phúc lợi, ngoài ngân sách của bên trên và quyên góp của xã hội, một nửa tình hình vẫn phải dựa vào viện phúc lợi tự giải quyết một số vấn đề bùng phát đột ngột.
Mà quyên góp của xã hội lại chia làm hai loại: một loại là tiền mặt , còn một loại chính là quyên góp vật dụng thực tế.
Giấy bút và đồ chơi là nhiều nhất trong vật dụng quyên góp, trẻ con của viện phúc lợi không nhiều, cho nên những vật dụng này căn bản dùng không hết. Mà bây giờ trẻ con của viện phúc lợi thiếu nhất chính là tiền trợ cấp chữa trị bệnh tật trên người.
Nói một cách dễ hiểu, gần như mỗi lần trẻ em được đưa vào viện phúc lợi ít nhiều đều có khiếm khuyết, nghiêm trọng hoặc không nghiêm trọng, có bệnh tim bẩm sinh, có bệnh máu trắng, có nhiễm trùng máu, thậm chí còn có chỉ vì sứt môi mà vứt bỏ trẻ em ở viện phúc lợi!
Mà Viện trưởng Trì lại là một người có lòng bác ái, bà ấy hết lòng hết sức vì mỗi một sinh mệnh nhỏ được đưa đến viện phúc lợi.
Hoạt động bán hàng từ thiện tổ chức ở ven quảng trường, dòng người ở đây khá đông, càng có thể thể hiện mặt năng lượng chính nghĩa của xã hội.
Tuyết Lạc và mấy đồng nghiệp cùng làm công việc từ thiện với nhau, bán hàng từ thiện văn phòng phẩm của một doanh nghiệp quyên tặng, đa số là bút và vở, còn có một số đồ trang trí thủ công của bạn nhỏ trong viện phúc lợi.
Một cái bút bi giá thành một tệ, có một nửa người đặt tiền vào trong hòm quyên góp rồi đi, cũng có ít người tượng trung lấy một hai cái bút, cũng không so đo giá thành của bút bi.
Bán hàng từ thiện cả buổi sáng khoản quyên góp có được cũng không lý tưởng, đa số đều là phụ huynh học sinh dẫn con cái đến tặng lòng yêu thương, các ông bà rất nhiều.
“Ài, nếu có khoản lớn thì tốt rồi.” Viên Đóa Đóa than thở.
Cô ấy lớn lên ở viện phúc lợi, vì chân trái hơi thọt, nên bị vứt bỏ ở viện phúc lợi. Viện trưởng Trì cố chấp không từ bỏ mà đưa đến bệnh viện chữa trị, Viên Đóa Đóa đã có thể đi lại như người bình thường, chỉ là không thể đi giày cao gót, vì giày cao gót sẽ khiến khuyết điểm chân thọt của cô ấy rõ ràng hơn. Cho nên bình thường cô ấy đều chỉ đi giày thể thao.
“Đóa Đóa, cô lại muốn đi đường tắt rồi à? Trên xã hội này đâu có nhiều khoản lớn như vậy! Cho dù có bọn họ cũng sẽ là qua con đường lớn, khoản quyên góp phách lối có thể lấy được danh tiếng tốt! Loại mang tính chất đường phố như chúng ta đừng mong chờ có khoản lớn gì chăm sóc tới!” Tả An Nham dẫn đội có sao nói vậy, đả kích Viên Đóa Đóa.
Tuyết Lạc an ủi, đưa cho cô ấy một bình nước khoáng giải khát. “Đóa Đóa, đừng than ngắn thở dài nữa. Khoản tiền lớn của mọi người cũng không phải ở trên trời rơi xuống, bọn họ không có nghĩa vụ cứ phải đi quyên góp, chúng ta không thể trói buộc đạo đức bọn họ.”
Một chiếc Ferrari màu đen tuyền phóng qua, lại từ từ lùi lại.
“Khoản lớn đến rồi!” Viên Đóa Đóa vui mừng hớn hở vứt chai nước khoáng xuống, chạy đến chỗ chiếc Ferrari màu đen đang lùi ngược lại kia.
2: Tôi lấy lòng yêu thương của tôi, đổi lòng yêu thương của em
Cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt cương nghị tuấn tú đẹp trai đập vào mắt của Viên Đóa Đóa, cô ấy vừa kích động vừa căng thẳng, gần như ngay cả lời cũng nói không ra. Người đàn ông rất phong độ, rất men, rất đẹp trai.
Nhưng ánh mắt của Phong Hành Lãng lại khóa chặt trên người Lâm Tuyết Lạc nói nói cười cười với Tả An Nham dẫn đội. Không ở yên trong nhà họ Phong, lại chạy ra ngoài cười nói vui vẻ với người đàn ông khác? Không mặt tuấn tú của Phong Hành Lãng âm u tới mức hơi dọa người.
“Anh… anh đẹp trai, anh có thể… anh có thể mua chút bút và vở không? Chúng tôi đang gom tiền vốn chữa bệnh cho trẻ em của viện phúc lợi.” Sau khi Viên Đóa Đóa thấy Phong Hành Lãng, ngay cả nói chuyện cũng nói không trôi chảy.
“Cô bảo người phụ nữ mặc váy bò kia qua đây nói chuyện với tôi!” Đôi mắt của Phong Hành Lãng nhìn chằm chằm Tuyết Lạc ở bên cạnh.
Tuyết Lạc dường như cũng cảm nhận được có một ánh mắt có sức sát thương rất mạnh đang nhìn về phía cô. Hơn nữa chiếc Ferrari màu đen tuyền này lại quen mắt như vậy… thế mà lại là Phong Hành Lãng!
Tuyết Lạc muốn né tránh ánh mắt nhìn chằm chằm cô của Phong Hành Lãng theo bản năng. Thế là không nhích bước nhỏ đến sau lưng Tả An Nham. Động tác như vậy đã kích thích ánh mắt nghiêm nghị của Phong Hành Lãng càng lạnh giá với tốc độ kinh người.
Viên Đóa Đóa dường như hơi mất mát, bởi vì khoản lớn trẻ tuổi và anh tuấn này không nhìn trúng cô ấy, lại nhìn trúng Tuyết Lạc ở bên cạnh. Nhưng vì để thuận lợi gom được đóng góp, cô ấy vẫn nghĩ cho đại cuộc, bước về phía Tuyết Lạc.
Tuyết Lạc trốn sau người Tả An Nhan dẫn đội, vẫy tay với Viên Đóa Đóa tới gần. “Đóa Đóa, cô đừng qua đây… đừng qua đây.”
Nhưng Viên Đóa Đóa đâu thể hiểu được ý của Tuyết Lạc, vẻ mặt mờ mịt bước tới, truyền đạt nguyên lại lời của Phong Hành Lãng: “Chị Tuyết Lạc, khoản lớn kia điểm danh bảo chị qua đó nói chuyện với anh ta!”
Tuyết Lạc sửng sốt: “Phong Hành Lãng này lại muốn làm cái gì? Chẳng lẽ anh muốn sỉ nhục cô ở trước mặt nhiều đồng nghiệp như vậy sao?”
Cảm thấy sự khó xử của Tuyết Lạc, Tả An Nham dẫn đội tiếp lời. “Vẫn là để tôi nói với anh ta đi. Tuyết Lạc, cô ở lại đây thống kê vật phẩm bán ra.”
Người trẻ tuổi như vậy lại có thể lái chiếc xe thể thao sang trọng chói lọi thế này, chắc hẳn là con Nhà họ Hạ. Lại điểm danh bảo Tuyết Lạc qua nói chuyện với anh, Tả An Nham dẫn đội cũng coi Phong Hành Lãng là loại hình mượn cơ hội gây mất trật tự. Tình huống như vậy không nhiều, nhưng anh ta vẫn là đã gặp mấy lần.
Luôn có một số con cháu nhà họ Hạ ăn chơi giàu có hống hách, cậy thế bắt nạt người.
“Thưa ngài, ngài có thể quyên góp chút lòng yêu thương cho các trẻ em đau khổ của viện phúc lợi không?” Tả An Nham dẫn đội từ đầu tới cuối luôn mỉm cười chuyên nghiệp.
Phong Hành Lãng thấy người tới không phải Lâm Tuyết Lạc, giữa lông mày trầm xuống. “Kêu Lâm Tuyết Lạc qua đây! Tôi mới có lòng yêu thương mà cậu muốn!”
Tả An Nham thực sự bị khí thế lẫm liệt sinh ra đã có của Phong Hành Lãng làm cho sững sờ. Xem ra người đàn ông này không giống như nhà họ Hạ ăn chơi, trong cặp mắt kia có vẻ hung ác hủy trời diệt đất.
“Xin lỗi ngài, Tuyết Lạc cô ấy không phụ trách mảng này.” Tả An Nham vẫn mỉm cười.
Tuyết Lạc lo tên độc ác Phong Hành lãng này sẽ làm khó Tả An Nham dẫn đội, cô không thể không thẳng người bước ra. Cô biết rất rõ con người Phong Hành Lãng căn bản không thể dùng cách tư duy logic của người bình thường để đối xử lý sự việc.
“Thưa ngài, nếu ngài muốn tặng lòng yêu thương, chúng tôi hoan nghênh! Nếu như ngài chỉ là muốn mượn cơ hội làm khó chúng tôi, vậy rất xin lỗi, chúng tôi thật sự không rảnh để chơi với ngài!” Tuyết Lạc tiến lên trước, đúng mực nói với Phong Hành Lãng tà khí lẫm liệt. Cứ luôn nhượng bộ chỉ sẽ khiến anh nảy sinh tùy ý làm bừa.
“Lâm Tuyết Lạc, chúng ta giao dịch đồng giá. Tôi lấy lòng yêu thương của tôi, đổi lòng yêu thương của em, thế nào?” Điều bất ngờ là Phong Hành lãng không lên tiếng sỉ nhục cô, ngược lại còn vẻ mặt hòa nhà mà đàm phán với cô.
“Vậy nói xem lòng yêu thương của anh là gì đi?” Tuyết Lạc biết người đàn ông này không phải người tốt đẹp gì, cho nên cô phải cẩn thận.
1: Thật hiền thục!
“Tôi sẽ trả giá gấp mười lần mua tất cả đồ bán từ thiện của các em!” Lông mày gian tà tuấn tú của Phong Hành Lãng nhếch lên.
“Trời ơi, giá gấp mười lần ư? Tất cả đồ bán từ thiện ư? Tốt quá rồi! Anh đẹp trai, anh có lòng yêu thương quá!” Viên Đóa Đóa là người đầu tiên nhảy cẫng lên, các nhân viên tình nguyện khác cũng mặt mày vui vẻ, vô cùng hứng khởi.
Nhưng Tuyết lạc lại không vui vẻ nổi. “Vậy, anh muốn đổi lòng yêu thương gì của tôi?”
Đây mới là vấn đề then chốt, bởi vì cô biết Phong Hành Lãng sẽ không dễ dàng tha cho cô như vậy. Đổi câu nói khác, anh luôn không muốn thấy cô sống tốt! Mỗi ngày đều nghĩ cách trêu đùa người chị dâu như cô làm thú vui!
⬅ Trước Tiếp ➡