“Bà chủ, tuổi tôi lớn rồi, già cả mắt hoa, vẫn là cô đi xử lý vết thương cho cậu hai thì tốt hơn. Mau đi đi, đừng để cậu hai chờ lâu quá.” Thế mà quản gia Mạc lại bắt đầu giục lại Tuyết Lạc.
Không thể mời được quản gia Mạc, Tuyết Lạc chỉ có thể tìm thím An, lại không ngờ thím Anh nói muốn chuẩn bị ẩm thực dược liệu ngày mai cho Phong Lập Hân, không rảnh.
Đây rõ ràng là đang ép Lâm Tuyết Lạc lên tầng hầu hạ tên hống hách kia, mà còn là tên kiêu ngạo và vô lễ không tôn trọng chị dâu như cô!
Nghĩ tưới Phong Hành Lãng là bị thương vì cô, Tuyết Lạc cắn chặt răng, cuối cùng vẫn cứng da đầu đi lên tầng.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Phong Hành Lãng đúng là bá chiếm trong phòng cưới của cô! Sao người đàn ông này ngay cả chút tư tưởng nam nữ thụ thụ bất thân này cũng không có vậy? Phòng của anh cả và chị dâu, sao anh muốn vào là vào, không hề thấy khó xử gì hết!
Tuyết Lạc thật sự phục người đàn ông không hề có quan niệm “lễ tiết” này rồi!
Người đàn ông trên sô pha đã cởi áo sơ mi nhuốm máu, để trần thân trên, tự rót rượu tự uống.
Trong cốc thủy tinh trong suốt óng ánh, nước rượu màu đỏ đong đưa giống như quỷ hút máu tham lam. Không biết là sự cô quạnh và đau thương muốn nuốt chửng nội tâm của người đàn ông, hay là muốn truyền đạt sự thê lương gian khổ cho người uống rượu?
2: Thương yêu bản thân chút
Cho nên thế giới này mới có câu nói: mượn rượu giải sầu, sầu càng sâu!
“Sao hả, bảo em lên lau người cho tôi mà khó như vậy?” Phong Hành Lãng ngửa cổ, uống hết rượu vang trong cốc.
Không biết làm sao, khi Tuyết Lạc thấy người đàn ông cả người bao quanh trong sự kiềm chế sâu sắc không thể tự cứu này, cô lại không còn oán thán, cũng không muốn phê bình hoặc tranh cãi gì nữa. Mà cô yên lặng bước tới cạnh Phong Hành Lãng, bắt đầu kiểm tra vết thương trên vai trái của anh.
Băng dán trên vết thương đã bị anh kéo xuống rồi, máu đỏ tươi nhiễm nửa vai trái của anh. Tuyết Lạc không nhịn được rùng mình. Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi lúc người đàn ông xé miếng dán vết thương kia xuống đau cỡ nào! Cơ thể người đàn ông này lẽ nào không có cảm giác đau sao?
“Tuyết Lạc, uống với tôi một cốc!” Cánh tay Phong Hành Lãng cong lại, Tuyết Lạc nửa ngã vào lòng của anh.
Tuyết Lạc lấy hai tay chống lên lồng ngực cường tráng của anh, nhẹ giọng trách cứ: “Phong Hành Lãng, anh đừng quậy! Vết thương của anh đang chảy máu đấy!”
“Không sao! Chút thương nhỏ này, không chết người được!” Phong Hành Lãng vùi đầu vào giữa chỗ mềm mại của Tuyết Lạc, rất yên tĩnh. Không có động tác quá đáng khác, chỉ là lặng lẽ thư thái sự thê lương sầu não đè nén nhiều tháng.
Tuyết Lạc không cử động, cũng không dám cử động. Cô sợ động tác nhỏ vô ý của cô sẽ kích thích mặt dã thú của người đàn ông. Còn nữa chính là, cô cũng không đành lòng đẩy anh ra…
Cánh tay của Phong Hành lãng ôm chặt lấy cái eo uyển chuyển của cô. Chật tới mức mặt của anh và ngực của cô gần như dán lại không có khe hở.
Tuyệt Lạc bỗng nhiên cảm thấy Phong Hành Lãng lúc này dịu dàng giống như đứa trẻ nghe lời và ngoan ngoãn. Chỉ là khí lực cường tráng của người đàn ông vẫn siết chặt eo của cô, sức mạnh gần như ép cô hít thở khó khăn nhắc nhở cô: người đàn ông đang ôm cô trong lòng là người đàn ông trưởng thành nguy hiểm.
Sau khi yên tĩnh nửa phút, người đàn ông trong lòng đã có động tĩnh, anh dụi không quy luật trên ngực của cô, như đang tìm kiếm nhiều an ủi hơn, hay là đang… khinh nhờn cô?
Đây tính là sự khinh nhờn kỹ xảo cao của người đàn ông không? Tuyết Lạc không muốn liên tưởng đến mặt không tốt. Nhưng mà… nhưng mà chỗ cực kỳ mẫn cảm của phụ nữ bị một người đàn ông trưởng thành lấy mặt và môi cọ lên như vậy, không muốn cô có suy nghĩ không tốt cũng khó!
“Phong Hành Lãng, anh đừng như vậy… Tôi xử lý vết thương cho anh trước, còn đang chảy máu đấy.” Tuyết Lạc đẩy người đàn ông đang chiếm cặp mềm mại của cô ra, khuôn mặt nháy mắt đã xấu hổ đỏ lên, đỏ bừng xinh đẹp như bị sấy.
Động tác của Tuyết Lạc vô cùng cẩn thận dè dặt, chỉ sợ làm vết thương của người đàn ông bị đau lần thứ hai. Cô đã học với bác sĩ Tiểu Hình một lát, cho nên động tác cũng khá thành thục. Tuyết Lạc lấy miếng dán vết thương mới trong hộp cứu thương rồi dán lên cho Phong Hành Lãng.
“Dán xong cho anh rồi, anh phải cẩn thận chút! Cơ thể da tóc của ba mẹ, anh không thể yêu thương chút à?” Tuyết Lạc không nhịn được trách cứ người đàn ông mấy câu. Bởi vì cô có thể nhìn ra vừa rồi vết thương toác ra hoàn toàn là vì lúc anh ở bên ngoài đã dùng sức quá mạnh dẫn tới.
Phong Hành Lãng nhìn chằm chằm Tuyết Lạc xử lý vết thương cho anh, cổ họng siết chặt, ánh mắt nhuốm tình cảm nói không rõ sắc thái.
Tuyết Lạc lúc vô tình chạm vào ánh mắt của người đàn ông, trái tim lập tức giống như mấy con hươu con đập điên cuồng. Cô vội vàng nghiêng đầu đi, không tự nhiên lẩm bẩm. “Tôi đi lấy chậu nước ấm cho anh.”
Tuyết Lạc gần như là trốn vào trong phòng vệ sinh, cô lấy hai tay ôm lồng ngực của mình, muốn ổn định lại trái tim rối loạn kia. Cô bị làm sao vậy? Chỉ là nhìn người đàn ông kia một cái, đã loạn thành như vậy rồi sao? Lẽ nào cô thật sự sẽ giống như lần đầu người đàn ông kia gặp cô, nói với cô là cô khát tình với người đàn ông này rồi sao?
Sẽ không đâu! Chắc chắn sẽ không! Cô cũng không điên! Anh là em chồng của cô mà! Chỉ vậy mà thôi!
1: Hổ không ra oai, anh coi tôi là mèo Kitty à!
Nghĩ đến Phong Lập Hân bị bỏng nặng, Tuyết Lạc rất nhanh đã thu lại cảm xúc rối loạn của mình. Cô bê một chậu nước ấm ra khỏi phòng vệ sinh.
Người đàn ông vẫn tự rót rượu tự uống, giữa lông mày dường như ẩn giấu một vẻ đau buồn không vui.
Tuyết Lạc vắt khăn mặt, bắt đầu lau vết máu bẩn quanh vết thương cho Phong Hành lãng. Cô không nói chuyện nữa, chỉ yên lặng. Khăn mặt mềm mại lau qua, phần lưng khỏe mạnh săn chắc hiện ra nhiều hơn.
Đây là lần đầu tiên Tuyết Lạc lau người cho người khác giới trưởng thành, xấu hổ khó coi là điều khó tránh khỏi. Tuyết Lạc cố gắng khiến bản thân bình tĩnh, rồi lại bình tĩnh.
Gần như là dùng hình vậy, Tuyết Lạc lau sạch lưng và vai trái cho Phong Hành Lãng, những chỗ này đều là chỗ tay anh không thể chạm đến.
“Phong Hành Lãng, chỗ khác anh tự mình lau đi!” Tuyết Lạc thay một chậu nước ấm sạch sẽ, cũng giặt sạch cả khăn mặt.
“Nhưng tôi không muốn tự lau!” Phong Hành Lãng nhìn người phụ nữ, ánh mắt tà tứ, nổi lên một tầng khinh nhờn có thể thấy rõ.
“Đó là việc của bản thân anh!” Tuyết Lạc không muốn tiếp tục dây dưa với người đàn ông này nữa, bởi vì cô đã ngửi ra ý lôi cuốn trong lời nói của người đàn ông. Người đàn ông này đúng là không tự trọng, không điều độ.
Tuyết Lạc quay người vừa muốn rời đi, một cánh tay khỏe vắt qua, chặn lấy đường đi của cô.
“Nếu như tôi cứ bắt em phải lau người cho tôi thì sao?” Tiếng nói nặng trịch của Phong Hành Lãng giống như dã thú nhìn con mồi, chuẩn bị giết chết. Anh là đang nhắc nhở cô, cũng là đang cảnh cáo cô.
“Phong Hành Lãng, anh đừng có quá đáng quá! Nghĩ đến anh cả của anh đi, anh ấy dùng mạng sống tươi tốt của mình để đổi lấy sự khỏe mạnh cho anh! Anh không tôn trọng tôi, cũng đồng nghĩa không tôn trọng anh ấy, anh đối xử với người phụ nữ của anh ấy như vậy, chẳng lẽ anh không hổ thẹn, không áy náy sao?” Tuyết Lạc nghiêm giọng nói.
Cô thật sự không thể khoan dung cho Phong Hành Lãng khinh nhờn cô hết lần này tới lần khác! Cho dù không vì tôn nghiêm của bản thân Lâm Tuyết Lạc, cũng phải vì giữ gìn và bảo vệ tôn nghiêm đàn ông của Phong Lập Hân!
Phong Hành Lãng lại ngửa cổ, uống sạch rượu vang trong cốc, không vội nuốt xuống, mà hôn mạnh lấy cánh môi đỏ thao thao bất tuyệt kia của Tuyết Lạc. Phong Hành Lãng rất muốn niêm phong cái môi của cô lại, mà bây giờ anh đã dùng cách như vậy.
Cái lưỡi mạnh mẽ tà tứ, điên cuồng giống như chủ nhân của nó, mạnh mẽ tách cái môi mím chặt của cô, trút rượu trong miệng của anh, cùng với hơi thở của anh vào trong miệng của Tuyết Lạc.
Rượu vang đậm đặc, ngọt ngào. Nhưng cách người đàn ông trút vào trong miệng cô thực sự quá thô lỗ, Tuyết Lạc bị sặc rồi, không kịp nuốt rượu xuống đã tràn ra khỏi khóe miệng của cô, xinh tươi và quyến rũ không nói nên lời.
Tuyết Lạc muốn tránh nụ hôn của người đàn ông, nhưng Phong Hành Lãng lại giữ chặt lấy gáy của cô, ép cô phải nuốt xuống hơi thở của anh.
Tuyết Lạc thật sự không ngờ tới nụ hôn đầu của cô lại bị một người đàn ông ngang ngược dùng các đơn giản và thô bạo như vậy cướp mất! Hơn nữa còn không cho phép cô phản kháng! Phản kháng càng nhiều, trừng phạt càng nặng!
Hôn lên môi, Tuyết Lạc há to miệng thở dốc, lần đầu tiên nếm thử còn có một loại khổ hình, sẽ bị hôn đến tắc thở!
2: Hổ không ra oai, anh coi tôi là mèo Kitty à!
Ngoài thô bạo đơn giản và đau đớn tỉ mỉ, cái khác Tuyết Lạc thật sự không cảm nhận được.
“Sớm ngoan như vậy cũng không tới mức phải chịu khổ!” Phong Hành Lãng liếm nhẹ cái môi làm xằng làm bậy của mình. Trêu đùa nhìn môi đỏ của người phụ nữ bị mình cắn rớm máu. Chớp mắt đó, anh lại tràn đầy đắc ý kiêu ngạo bá đạo.
“Nếu không muốn nếm thử cách trừng phạt khác của tôi, vậy thì ngoan ngoãn tiếp tục lau người cho tôi đi! Lau tỉ mỉ chút!”
Phong Hành Lãng ngồi trở lại sô pha với tư thế rất chi đại gia, cái chân to dài thẳng tắp biếng nhác gác lên trên bàn trà kính trước sô pha, ung dung như một con mèo to nhàn nhãn dạo bước trở về.