Nửa tiếng sau, trong phòng bệnh hồi phục lại sự yên tĩnh; mà Phong Lập Hân cũng bình thường lại sau tâm lý gấp gáp vừa rồi.
"Bác sĩ Kim, ông nói tôi cứ thế mà ép Tuyết Lạc và Hành Lãng ở bên nhau, rốt cuộc là đúng hay sai? Xem tình hình, Hành Lãng căn bản không có chuẩn bị thật lòng mà đối xử với Tuyết Lạc! Nếu như làm tổn thương thêm một Tuyết Lạc vô tội, tôi sẽ lương tâm bất an đó.” Giọng Phong Lập Hân càng trầm khàn, giống như là sắp không nói thành lời được nữa.
“Giống như là đau từng cơn! Là Hành Lãng và Tuyết Lạc bắt buộc phải trải qua!” Bác sĩ Kim nhẹ nhàng cảm thán, "Có điều nghe quản gia Mạc nói, tối qua Hành Lãng đuổi theo ra ngoài, còn giúp Tuyết Lạc đánh đuổi tên côn đồ có ý định khinh bạc cô! Tôi nghĩ cậu hai sau khi càng ngày càng phát hiện ra nhiều điểm tốt của Tuyết Lạc, sẽ từ từ chấp nhận cô ấy. Người phụ nữ có thể làm cậu hai yêu, nhất định sẽ rất hạnh phúc!”
“Chỉ hy vọng như thế thôi! Tôi cũng hy vọng họ có thể sớm mà yêu thương nhau!”
Nhà họ Hạ.
Phong Hành Lãng đến nhà họ Hạ, đúng vào thời điểm bữa tối.
Trừ chủ nhà Hạ Chính Dương ra, ngoài ra còn có năm người phụ nữ cùng một sắc màu. Khung cảnh vẫn là rất hoành tráng.
Hạ Chính Dương một lòng muốn sinh một cậu con trai để thừa kế hương hoả nhà họ Hạ, lại không ngờ liên tiếp sinh ra ba cô thiên kim.
Dáng người Phong Hành Lãng thẳng tắp thon dài khỏe mạnh lại không hề thô kệch; cặp mắt đen dài nhỏ khép hờ sắc bén mà thâm sâu, môi mỏng hơi mím, đường nét góc cạnh rõ ràng, phác họa một gương mặt gần như hoàn mỹ mà mê hoặc.
Sự xuất hiện của anh, làm kinh diễm đến tất cả những người đang ngồi trên bàn ăn.
Mà Tuyết Lạc chỉ có kinh hãi! Người đàn ông này làm sao lại ở đây? Anh ta đến muốn làm gì?
"Tôi là Phong Hành Lãng. Làm phiền các vị dùng bữa, thật quá mạo muội.” Lễ nghĩa khách khí, lại khí chất mạnh mẽ.
“Phong……Phong Hành Lãng? Anh thật sự là Phong Hành Lãng? Trời ạ, hoá ra anh trông đẹp trai như vậy sao!” Hạ Dĩ Kỳ kinh ngạc đến sắp không khép miệng lại được.
Cô ta chỉ nghe chị cả Hạ Dĩ Cầm nói Phong Hành Lãng là tài phiệt mới nổi của thành phố, nắm trong tay hơn phân nửa huyết mạch kinh tế tài chính đầu ngành của thành phố; lại thật sự không ngờ người đàn ông này còn có một gương mặt tuấn tú đẹp trai gần như hoàn mỹ! Còn có khí phách ngạo nghễ kiên cường, làm sao không khiến phụ nữ rung động vì anh ấy chứ!
Người phụ nữ mê trai trước mặt này, có lẽ là một trong ba thiên kim từ chối kết hôn của nhà họ Hạ. Ánh mắt Phong Hành Lãng chỉ lạnh lùng lướt qua, sau đó rơi trên người Tuyết Lạc đang cúi đầu ở bên cạnh.
"Cậu hai nhà họ Phong tới chơi, rồng đến nhà tôm. Hạ tôi không có từ xa tiếp đón, mời ngồi xuống.”
Chủ nhà Hạ Chính Dương lập tức đứng dậy đón tiếp. Đối với việc vị thần tài mới nổi của thành phố đích thân đến thăm nhà họ Hạ, ông ta có chút cảm giác được sủng ái mà lo sợ. Phải biết giá trị bản thân của Phong Hành Lãng, ở xa phía trên tất cả mọi người trong nhà họ Phong.
"Còn chưa động đũa, cậu hai nhà họ Phong có thể nể mặt mũi mà cùng ăn bữa cơm thường?”
"Tổng giám đốc Hạ khách khí rồi.” Giọng Phong Hành Lãng lạnh nhạt, liền hào phóng nhanh chóng ngồi trước bàn ăn.
"Mỹ Quyên, mau đem rượu ngon tôi cất giữ ra đây. Bình Laffey năm 82 đi.” Hạ Chính Dương thấy Phong Hành Lãng nể mặt mũi mình, liền phá lệ cao hứng bừng bừng.
Thế là, người cả nhà họ Hạ bắt đầu vây quanh Phong Hành Lãng mà bận rộn lên: người lấy rượu đi lấy rượu, người lấy bát đũa đi lấy bát đũa, người tiếp chuyện thì tiếp chuyện.
Trong lúc lơ đãng, Tuyết Lạc nhìn thấy Hạ Dĩ Thư ngồi bên cạnh, lộ ra nụ cười xinh đẹp trước giờ chưa từng thấy. Nói sự thật, tính cách Hạ Dĩ Thư trước giờ đều lạnh lùng, Tuyết Lạc rất ít khi nhìn thấy nụ cười như vậy của cô ấy, như là đặc biệt ban cho Phong Hành Lãng vậy! Thiếu nữ 17 tuổi, đang đúng độ tuổi mới bắt đầu biết yêu.
_____
2: Giống như đau từng cơn!
Tuyết Lạc không khỏi thuận theo ánh mắt Hạ Dĩ Thư mà nhìn qua, thế là liền nhìn thấy gương mặt cười như không cười của Phong Hành Lãng: khóe môi cong lên một đường cong đẹp mắt kinh thường, chứa đựng ý cười như có như không. Chỉ là nhìn liếc vội một chút, Tuyết Lạc sau đó rút ánh mắt của mình đi: Thật sự không chịu nổi cái nụ cười giấu dao lại còn cái dáng vẻ ra vẻ sâu lắng của người đàn ông này. Bởi vì một khi không cẩn thận, sẽ rơi vào trong cạm bẫy mà anh đã bày trí tất cả.
"Cậu, con lên lầu đây.” Tuyết Lạc đứng lên. Cô thật sự không muốn cùng dùng bữa tối với người đàn ông kiêu căng trước mặt này.
"Không cần lên lầu thu dọn, cùng tôi trở về nhà họ Phong!” Phong Hành Lãng lạnh lùng dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tuyết Lạc đang muốn chạy trốn.
Lâm Tuyết Lạc giận dữ trợn mắt nhìn Phong Hành Lãng một cái, căn bản là không có tính toán với anh ta, đi lên lầu.
"Anh tôi đang đợi cô đó!” Phong Hành Lãng lên tiếng lần nữa, dường như ý là tất thắng.
“Phong Hành Lãng, bản thân anh đã làm những gì anh tự biết! Anh cảm thấy tôi vẫn sẽ theo anh về nhà họ Phong sao?” Tuyết Lạc cãi lại một câu, sau đó không hề do dự quay người đi lên lầu. Căn bản không đặt sự nghiêm khắc của Phong Hành Lãng trong mắt.
Ai cho người phụ nữ này cái gan chống đối anh vậy? Gương mặt tuấn tú của Phong Hành Lãng trong phút chốc u ám như là phủ một tầng băng mỏng.
“Cậu hai nhà họ Phong, Tuyết Lạc đứa trẻ này bị tôi chiều hư rồi, xin cậu thông cảm hơn.” Hạ Chính Dương thấy Phong Hành Lãng không vui, liền vội vàng nhún nhường.
“Tổng giám đốc Hạ, làm phiền ông lên lầu khuyên nhủ cháu gái có tài có đức của ông đi! Anh tôi vẫn đang chờ cô ấy đó.” Phong Hành Lãng đương nhiên sẽ không tay không trở về, cho dù dùng cướp, dùng bạo lực, cũng phải đem người phụ nữ này xách về nhà họ Phong giao nộp cho anh trai Phong Lập Hân.
Trong lòng Phong Hành Lãng, không có người phụ nữ nào sẽ quan trọng hơn anh trai của anh Phong Lập Hân. Ít nhất là cho đến nay, người phụ nữ ấy chưa xuất hiện.
“Cha, cha nói chuyện cùng cậu hai Phong đi. Con lên lầu khuyên em Tuyết Lạc. Chuyện này giữa con gái, dễ nói hơn một chút.”
Người nói là Hạ Dĩ Cầm. Từ sau khi Phong Hành Lãng xuất hiện, cô ta dường như bị kinh diêm đến mức mất hồn mất vía. Nam thần trong lòng cô ta, quả nhiên không khiến cho cô ta thất vọng. Ngược lại còn làm cho cô ta thêm bất ngờ. Cũng chính là càng thêm kiên định lòng tin cố chấp cô ta muốn theo đuổi Phong Hành Lãng.
“Vậy làm phiền cô Hạ rồi.” Mặt Phong Hành Lãng mang nụ cười khách sáo xa cách.
“Cậu hai Phong khách sáo rồi. Gọi tôi là Dĩ Cầm là được.” Nụ cười duyên dáng của quý cô, hào hoa phong nhã và duyên dáng, lại quyến rũ mê người.
Gác xép tầng ba.
Hạ Dĩ Cầm đưa tay vào túi lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng đưa đến trước mặt Lâm Tuyết Lạc, “Ở trong đây có hai trăm ngàn tệ tiền riêng của chị, em cầm lấy trước đưa cho viện trưởng Trì đi. Đừng chấp nhặt với mẹ chị, không phải tất cả mọi người đều có thể có ý thức cao như vậy.”
Tuyết Lạc nhận lấy tấm thẻ ngân hàng, hốc mắt ửng đỏ, “Chị Dĩ Cầm, cảm ơn chị. Coi như là em nợ chị, đợi có tiền rồi em trả lại chị.”
“Còn nói với chị cái gì mà có trả hay không trả. Em có lòng tốt đó ý thức đó, chị cũng có mà!”
Hạ Dĩ Cầm kéo bả vai Tuyết Lạc qua, “Tuyết Lạc, chị quyết định cùng em tới nhà họ Phong. Một là tới làm bạn cùng em, hai là cũng thêm can đảm cho em.”
_____
1: Ngoan ngoãn nghe lời
“Chị Dĩ Cầm, chị muốn đi cùng em tới nhà họ Phong?” Tuyết Lạc quả thực khẽ giật mình.
“Ừm. Dù sao thì em cũng đã gả cho Phong Lập Hân, mà Phong Hành Lãng lại đang đợi dưới lầu. Có những chuyện không phải là cha chị có thể giải quyết được. Em cũng đừng làm khó cậu của em quá! N=Nhà họ Phong không phải là người mà nhà họ Hạ có thể đụng chạm tới đâu! Cho nên chị quyết định tới nhà họ Phong cùng em sống vài ngày, cũng coi như là chị em mình có khó khăn cùng gánh vác đi.”
Thật ra ý của Hạ Dĩ Cầm không ở trong lời nói, mà Phong Hành Lãng cũng vậy.
Tuyết Lạc im lặng rồi. Bởi vì lời của Hạ Dĩ Cầm nói trúng chỗ lo lắng trong lòng cô: Gả cũng đã gả đi rồi, nếu như vì hờn dỗi nhất thời của mình khiến cho nhà họ Hạ nhận lấy liên lụy, cũng không phải điều Tuyết Lạc muốn thấy.
Cô quyết định nể mặt mũi của Phong Lập Hân, tha thứ cho Phong Hành Lãng một lần. Cô sẽ nghiêm túc cảnh cáo người đàn ông kia lần sau không được viện lý lẽ này nữa.
Một bên là Phong Lập Hân khiến cô đồng cảm thương hại, một bên là em chồng Phong Hành Lãng khiến cô hận đến nghiến răng……Bất đắc dĩ thỏa hiệp! Khiến trong lòng Tuyết Lạc càng cảm thấy thê lương.
Lúc xuống lầu, Tuyết Lạc có hàng vạn nỗi lòng. Không chạy trốn nổi, chỉ có thể cắn chặt răng mà đấu tranh! Bất cứ ai cũng đều sẽ có điểm yếu, Phong Hành Lãng anh cũng không phải ngoại lệ.
Thấy Tuyết Lạc ngoan ngoãn xuống lầu, nụ cười hiện lên trên khóe môi Phong Hành Lãng quả thật mê người. Nhưng ở trong đáy mắt Tuyết Lạc, lại là rất muốn ăn đòn. Cô hận không thể cắn người đàn ông này một cái, để khiến anh ta biết Lâm Tuyết Lạc cũng có răng nhọn.