Suy nghĩ đầu tiên của Tuyết Lạc là đến nhà họ Hạ để xin tiền quyên góp. Đây cũng không phải là lần đầu tiên cô đến nhà họ Hạ lên tiếng vì trại trẻ mồ côi.
Dưới tình huống bình thường, chỉ cần số lượng không lớn, cậu Hạ Chính Dương cũng sẽ đồng ý cho cô, bời vì Hạ Chính Dương biết người cháu ngoại gái Tuyết Lạc này rất tốt bụng. Nhưng lúc này thật không đúng dịp, Hạ Chính Dương đi công tác không ở công ty.
Vậy phải làm bây giờ đây?
Nấu cơm cho anh ăn.
Tuyết Lạc chỉ đành nhắm mắt đến nhà họ Hạ cầu xin mợ một trăm ngàn quyên góp khẩn cấp này.
“Cái gì? Cô muốn một trăm ngàn đi cứu một đứa trẻ không có liên hệ gì, cô thật đúng là tốt bụng lan tràn không có thuốc trị rồi.”
Người mợ Ôn Mỹ Quyên đối với hành động từ thiện của Tuyết Lạc cũng không có bao nhiêu nhiệt tình: “Những đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi kia, không phải còn có hội Chữ thập đỏ hay sao? Còn có những tổ chức từ thiện nữa, còn phải dùng đến lòng rảnh rỗi này của cô sao.”
“Mợ, viện trưởng Trì cũng đã quyên tiền, hơn nữa bệnh viện cũng đã đồng ý giảm một phần tiền chữa bệnh, còn thiếu một trăm ngàn nữa thôi. Bệnh của đứa trẻ kia rất nghiêm trọng, tính mạng của bé không chờ được mấy ngày nữa.” Tuyết Lạc thuyết phục.
Ôn Mỹ Quyên vuốt ve mái tóc rối bù của bà ta, khẽ khịt mũi: “Cô không làm nội trợ, không biết củi gạo dầu muối đắt thế nào. Cậu của cô cho chút tiền phí sinh hoạt, đừng nói một trăm ngàn, ngay cả mười ngàn cũng có chút khó khăn đó.”
Thành thật mà nói, quyên góp tiền từ thiện ban đầu là một hành động tự nguyện và ý thức cá nhân, vì mợ không muốn bỏ nó ra nên Tuyết Lạc cũng không muốn làm khó người khác. Nhưng Tuyết Lạc không thể chịu đựng được những lời bào chữa khập khiễng mà mợ cô cố tình đưa ra.
Sau đó liền nói thẳng một câu: “Mợ à, ngày hôm trước, không phải quản gia Mạc mới vừa đưa cho mợ một trăm ngàn tiền lễ hay sao.”
Làm sao có thể nói ngay cả mười ngàn đồng cũng không lấy ra được đây? Từ trong một trăm ngàn lấy ra mười ngàn để quyên góp, cũng coi là làm công đức hướng thiện thôi.
“Cái gì? Cô nói cái gì? Cho nên cô còn băn khoăn một trăm ngàn tiền lễ? Ha ha, Lâm Tuyết Lạc, cô mới gả ra ngoài không có hai ngày, cũng biết “lấy tay bắt cá” rồi đó. Ngay cả tiền lễ, cô cũng muốn lấy về thay nhà họ Phong? Là Phong Lập Hân dạy cô làm thế có phải không?”
“Mợ, mợ đừng hiểu nhầm. Không phải là ý của Phong Lập Hân, chỉ là tự cháu muốn giúp viện trưởng Trì quyên góp tiền thôi.” Tuyết Lạc gấp gáp giải thích.
“Được rồi, cô đừng giải thích nữa. Tiền lễ đó là Phong Lập Hân cho. Nếu như muốn lấy về, hãy để cho Phong Lập Hân tự mình đến lấy đi.”
Ôn Mỹ Quyên tàn nhẫn nói một tiếng. Bà ta rõ ràng biết: lấy địa vị và mặt mũi nhà họ Phong, làm sao có thể lấy lại một trăm ngàn đã đưa đến nhà họ Hà đây. Bà ta chỉ không muốn tiện nghi cho Lâm Tuyết Lạc mà thôi, quyên góp gì mà quyên góp, đều là giả vờ.
Ôn Mỹ Quyên không để ý Tuyết Lạc giải thích, tự như Tuyết Lạc cũng không hiểu được Ôn Mỹ Quyên rõ ràng có năng lực, rõ ràng chỉ là một cái nhấc tay, lại không muốn đi giúp đỡ đứa trẻ đáng thương kia một chút.
Tuyết Lạc không muốn dùng đạo đức đi bắt ép bà mợ Ôn Mỹ Quyên, sau khi nói một tiếng thì rời khỏi nhà họ Hạ.
Nhưng Tuyết Lạc thật sự đau lòng vì tấm lòng nhân ái của viện trưởng Trì, tự mình biết năng lực của mình có hạn không cưỡng cầu được, nhưng Tuyết Lạc vẫn muốn thử một lần. Dù sao so với viện trưởng Trì nghĩ hết các biện pháp, Tuyết Lạc vẫn có điều kiện hơn hẳn.
Không vào được phòng điều trị, tự nhiên Tuyết Lạc cũng không gặp được bản thân Phong Lập Hân, nên cũng không nói ra được chuyện quyên góp một trăm ngàn đồng này.
Tuyết Lạc nghĩ đến một người khác: cái người thân bí trong miệng Hạ Dĩ Cầm, người được cho là kiểm soát phần lớn huyết mạch kinh tế của Thượng Hải, Phong Hành Lãng. Loại bỏ sự vô lễ của anh ta đối với mình, anh ta đối với anh trai của mình Phong Lập Hân vẫn rất trọng tình trọng nghĩa.
Nghĩ đến thím An nói Phong Hành Lãng thích ăn xoài và thịt bò bít tết, cùng một số món mì ý vân vân, cô liền nghiên cứu cả một buổi chiều ẩm thực ý, còn phối hợp hai thứ là xoài và thịt bò bít tết với nhau.
Một món salad bít tết xoài kiểu Thái rất ngon và ít chất béo, mì ý xào với thăn bò và tiêu đen.
Nhìn thấy Tuyết Lạc làm cho cậu hai Phong Hành Lãng những món ăn yêu thích, thím An vô cùng vui vẻ. Hai vợ chồng cậu chủ cuối cùng cũng đến lúc mây mù tan hết để nhìn thấy bầu trời đầy nắng rồi.
Ngay khi Phong Hành Lãng vừa về đến nhà họ Phong, thím An vội vàng mang bữa sáng của Phong Lập Hân lên lầu: “Cậu hai, tôi đi phục vụ Cậu cả dùng bữa tối. Mợ chủ làm đồ ăn cả một buổi trưa, cậu nhanh nếm thử một chút đi.”
Người phụ nữ này buổi sáng còn một bộ trinh tiết liệt nữ, đến trưa lại làm cho mình một bàn đồ ăn ngon ... đây là muốn kêu ra cái gì?
Thực sự giàu có và quyền lực.
Tiến lên đón nhận ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông, trái tim Tuyết Lạc đập rộn ràng, cảnh tượng mỹ nam đang tắm lúc sáng chợt hiện ra, cô lại đỏ mặt, đẹp đến mức người ta không rời mắt.
Đó là tình yêu ngây ngô đầu tiên với hương vị sạch sẽ và ngọt ngào.
Từ đôi mắt đẹp lấp lánh của Tuyết Lạc, Phong Hành Lãng đọc được rằng người phụ nữ dường như có điều gì muốn nói với anh, nhưng nó vẫn đang ấp ủ, chưa thể nói ra khỏi miệng.
“Cô làm?” Anh ngồi xuống trước bàn ăn, lạnh nhạt hỏi.
Tuyết Lạc gật đầu, muốn nói cái gì, vừa muốn nói lại thôi, nhìn khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông, trái tim lại đập mạnh.
Phong Hành Lãng nếm thử món salad xoài bít tết kiểu Thái, và cảm giác rất sảng khoái trong miệng, giống như Tuyết Lạc trong chiếc váy voan hoa, nhìn vui tai vui mắt, ăn ... mùi vị của người phụ nữ này sẽ như thế nào nhỉ?
Ánh mắt nhìn của Phong Hành Lãng, rõ ràng là lạnh nhạt, nhưng khi rơi vào trên người Tuyết Lạc, ánh mắt của anh dường như nóng lên, thiêu đốt từng tấc da mà anh quét qua, Tuyết Lạc có chút khó chịu nhìn lại, lùi lại một bước, sức sát thương trong đôi mắt của người đàn ông này thực sự rất mạnh mẽ.
“Một người phụ nữ thông minh như cô không chăm chỉ vô ích. Hãy nói cho tôi biết mục đích của sự chăm chỉ của cô.” Phong Hành Lãng khẽ hỏi.
Được rồi, vẫn bị người đàn ông này nhìn rõ, thực sự mình có việc muốn nhờ anh.
Tuyết Lạc mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Anh có thể cho tôi mượn một trăm ngàn để quyên góp được không?”
Phong Hành Lãng khựng lại một chút, sau đó ưu nhã ăn hết đồ trên cái nĩa trước mặt, mới nói: “Được, cô đi lên lầu, tôi lấy cho cô.”
A, không ngờ người đàn ông này lại dễ nói chuyện như vậy? Cũng không hỏi cô muốn quyên góp làm gì, cứ như vậy đồng ý cho cô?
Quả nhiên là giàu có và quyền lực mà. Xem ra Hạ Dĩ Cầm nói anh là con cá mập tân quý của Thượng Hải quả thật không sai.
Phong Hành Lãng đi ở phía trước, chân anh thật dài, bước chân vững vàng, Tuyết Lạc gần như phải chạy bước nhỏ mới có thể đuổi theo kịp bước chân anh. Cung may đường lên lầu không hề dài.
Trong phòng, Phong Hành Lãng đột nhiên xoay người, áp chế Tuyết Lạc ở giữa lồng ngực anh và bức tường. Nhìn cảnh tượng giống trong phim ngôn tình thế nhỉ.
“Phong Hành Lãng, anh, anh đang làm gì vậy?” Hơi thở của Tuyết Lạc chậm lại trong giây lát.
“Lâm Tuyết Lạc, đặt giá mình có một trăm ngàn đồng, có phải ít quá hay không?” Phong Hành Lãng dùng thể chất cường tráng của mình để ép chặt không khí giữa anh và Tuyết Lạc, làm cho nhau thêm chặt chẽ: “Chẳng qua cô còn rất tự biết rõ, biết mình chỉ có giá một trăm ngàn đồng.”
Vào lúc này Tuyết Lạc mới hiểu rõ: thì ra người đàn ông này để cô lên lầu, cũng không phải đưa cô tiền quyên góp, mà muốn mượn cơ hội chế nhạo làm nhục cô.
“Phong Hành Lãng, coi như tôi nhìn nhầm người. Anh không cho coi như xong, thả tôi ra.” Tuyết Lạc lớn tiếng quát.
“Cô cũng mở miệng hỏi tôi muốn, sao tôi lại có thể không cho? Từ trước đến nay tôi rất hào phóng với phụ nữ. Phục vụ tôi tốt, nói không chừng giả cả có thể gấp đôi.”
Khuôn mặt tuấn tú của Phong Hành Lãng trở nên nham hiểm, đôi chân vững chãi nâng đỡ đôi chân mảnh mai của Tuyết Lạc: “Nhưng tôi phải kiểm tra trước xem cô có đáng giá gấp đôi không.”
“Phong Hành Lãng, anh là đồ khốn. Anh đừng chạm vào tôi ... tôi là của anh ...” Lời Tuyết Lạc còn chưa dứt, bất chợt dừng lại.
Bởi vì mỗi tế bào của cô đều cảm giác được rõ ràng, một ngón tay không phải của mình, tiến vào lãnh địa không thuộc về anh.
Đi theo vòng tròn mềm mại bên trong, Phong Hành Lãng cảm thấy được mình muốn gì.
Anh có vẻ hơi giật mình, không ngờ cái người phụ nữ lòng dạ không sạch sẽ, mục đích không thuần túy này, lại có thân thể hết sức sạnh sẽ.
Sau khi kinh ngạc, Tuyết Lạc tức giận giãy giụa: “Phong Hành Lãng, anh đừng chạm vào tôi, anh cút ngay.”