Tìm một người phụ nữ cho anh
Người đàn ông đứng sát cửa sổ.
Bóng dáng lẻ loi hiu quạnh, thẳng đứng tựa đại bàng trong đêm tối.
Thân trên trần trụi, như bức tượng David của Michelangelo, cường tráng, hùng vĩ khỏe đẹp và cân đối, toàn thân cơ bắp căng đầy mà rắn rỏi.
Có thể nói vẻ đẹp của sức mạnh đang được phô diễn rất nhiều trên người đàn ông.
Một đôi mắt tựa con ngươi của chim ưng, gần như hoàn toàn bị thù hận cắn nuốt.
Phong Hành Lãng là bị ác mộng làm cho tỉnh giấc.
Ác mộng này đã dây dưa với anh suốt ba tháng:
Ánh lửa cao ngút trời, xen lẫn âm thanh tiếng thủy tinh nổ vỡ do không chịu nổi nhiệt độ cao.
Trong không khí tràn ngập mùi khói khét lẹt gai mũi, có chế phẩm từ gỗ, có cáp điện plastic, thậm chí còn có người!
Nhất thiết phải có một người chịu ở lại dang tay mở nắp cống để chạy trốn.
"Bang, mau đưa Hành Lãng đi! Không cần lo cho anh, nếu còn không đi ba người chúng ta sẽ bị nhốt ở đây cho tới chết đó, đi mau!"
"Hành Lãng hãy nhớ kỹ lời anh nói: Chỉ cần em còn sống, anh cũng sẽ sống tiếp!"
Suốt ba tháng, ác mộng đó luôn hiện rõ trước mắt anh.
Phong Hành Lãng, một người đàn ông nắm giữ phân nửa huyết mạch kinh tế đất nước.
Nhưng tiền tài vô tận và quyền thế cũng không thể đổi lại cơ thể khỏe mạnh cho anh trai Phong Lập Hân!
Người đàn ông chậm rãi khép lại đôi mắt đầy thù hận, để hận ý trong mắt cách biệt hoàn toàn với thể gian ồn ào náo nhiệt này, đồng thời đem những ký ức về ác mộng một lần nữa chôn vùi sâu trong tâm hồn mình.
Phong Hành Lãng khoác lên mình một chiếc áo ngủ, bước nhanh ra khỏi phòng của mình.
Một chuỗi hành lang thật dài và u ám, nhuốm màu đen nhánh của màn đêm càng làm nổi bật dáng vẻ quỷ dị. Trước một căn phòng đóng chặt cửa, anh dừng lại bước chân.
Cửa được mở ra từ bên trong, người đi ra là một vị bác sĩ trung niên. Cùng với sự xuất hiện của ông là một mùi nước thuốc giải độc vô cùng gai mũi.
"Anh trai tôi ngủ rồi sao?" Phong Hành Lãng hạ giọng hỏi.
"Tôi vừa mới lau thân cho Cậu cả xong, mùi nước thuốc giải độc trong phòng còn nồng. Cậu hai, cậu dị ứng với nước thuốc giải độc, tạm thời không nên vào trong..."
“Không chết được!” Phong Hành Lãng hừ lạnh, cái lạnh thấu xương lan tỏa vào không gian u ám nồng đậm mùi hương gai mũi trong phòng.
Trong phòng nửa tối nửa sáng, thấp thoáng có thể thấy được hình bóng một người nằm trên giường.
Phong Hành Lãng lập tức đi tới cạnh người trên giường, anh dừng bước ngồi xổm xuống, vô cùng cẩn thận đưa một bàn tay nắm lấy đôi tay trong lòng bàn tay của mình.
Đó là một đôi bàn tay chằng chịt sẹo, bị lửa thiêu đốt biến thành đôi tay dị dạng. Không thể nắm chặt, cũng không thể duỗi ra.
Dọc theo cánh tay cứng đờ hướng về phía trước, là một gương mặt bị thiêu trong lửa lớn đến nỗi bộ mặt hoàn toàn bị thay đổi: Vết sẹo đan xiên ngang dọc, gần như khiến ngũ quan người đàn ông nọ trở nên vặn vẹo hết với nhau, hủy hoại gương mặt vốn dĩ tuấn tú ưu nhã trở thành không còn một mảnh nên hồn.
Rõ ràng hiện tại đó là một gương mặt dữ tợn, nhưng trong mắt Phong Hành Lãng, nó vẫn tuấn lãng như cũ, trìu mến như cũ.
Người đàn ông trên giường tên Phong Lập Hân, là anh cả của Phong Hành Lãng. Người anh cả chịu hy sinh chính mình vì anh.
Trời cao thương xót Phong Lập Hân. Anh được đội cứu trợ cứu giúp kịp thời coi như giữ được tính mạng. Nhưng lại mất đi gương mặt và cơ thể thay đổi hoàn toàn!
"Hành Lãng... Có phải em lại gặp ác mộng rồi hay không?"
Một phần dây thanh quản của Phong Lập Hân đã bị lửa lớn thiêu hủy, nói năng không rõ, nhưng Phong Hành Lãng lại có thể nghe rõ ràng từng lời của anh ta.
"Không có!" Càng lúc Phong Hành Lãng càng nắm chặt bàn tay dị dạng, "Chỉ là em muốn được đến thăm anh nhiều hơn."
Phong Lập Hân rõ ràng ý thức được: Càng lâm vào thế sinh ly tử biệt, tình huynh đệ tình càng khó dứt bỏ.
Nhưng càng như vậy, Phong Lập Hân càng lo lắng: Thời gian của mình không còn bao nhiêu, nếu một ngày nào đó mình mất đi, vậy thì em trai Phong Hành Lãng sẽ vĩnh viễn sống trong vực sâu thù hận không thể tự thoát ra được, anh sẽ bị thù hận cắn nuốt!
Cho nên trước khi chết, anh cần thiết phải tìm cho em trai Phong Hành Lãng một người phụ nữ!
Trên thế gian này, thật sự có người con gái tốt đẹp như vậy sao?
Phong Lập Hân đã bắt đầu dùng thiết bị máy móc để hô hấp, mấy ngày nay, anh càng lúc càng cảm thấy việc tự hô hấp của mình trở nên khó khăn.
"Lão Kim, biến chứng bệnh của tôi có phải rất nghiêm trọng hay không?" Anh hỏi Lão Kim - bác sĩ chuyên phụ trách máy móc hỗ trợ hô hấp.
"Không nghiêm trọng. Chỉ là phổi xuất hiện triệu chứng bị viêm nhẹ." Lão Kim suy đoán mơ hồ.
“Được rồi Lão Kim, ông không cần che giấu tôi. Kỳ thật cái chết với tôi mà nói, càng là một loại giải thoát.”
Làm một bác sĩ chuyên trách của Phong Lập Hân, Lão Kim càng hiểu được nỗi dày vò cắn răng chịu đau đớn của anh: Anh không sống vì chính bản thân mình, mà là vì em trai Phong Hành Lãng.
Lão Kim thở dài một tiếng: "Không chỉ là cơ quan phổi, chức năng sản sinh máu ở gan, chức năng hệ bài tiết của anh cũng bắt đầu xảy ra vấn đề."
"Ông nói thẳng đi: Tôi còn bao nhiêu thời gian để sống?" Đối mặt với cái chết, Phong Lập Hân lại vô cùng bình tĩnh hỏi bác sĩ.
“Nếu mỗi ngày đều miễn cưỡng duy trì trị liệu, nhiều nhất không vượt quá ba tháng.” Bác sĩ Kim trả lời đúng sự thật.
“Ba tháng… Ba tháng… Nếu tôi cứ vậy mà chết đi, e rằng Hành Lãng sẽ phải chịu cô độc, càng đơn độc em ấy sẽ càng thêm thù hận với những người khác trong nhà họ Phong! Tôi thật sự rất tiếc nuối nếu sau này Hành Lãng mãi mãi làm bạn với thù hận. Nó sẽ hủy hoại cả đời em ấy. Tôi muốn tìm một cô gái tốt cho Hành Lãng, sau khi tôi chết có thể yêu thương chiếu cố em ấy!"
"Nói thì dễ hơn làm! Với tình cách của cậu hai, cậu ấy làm sao mà chịu cưới vợ ngay lúc này được?" Lão Kim lắc đầu thở dài.
"Chung quy tôi cũng muốn thử một lần."
Nước thuốc mỗi ngày của Phong Lập Hân, đều là Phong Hành Lãng tự mình đút cho anh. Cho dù bận rộn ra sao đi chăng nữa, anh đều sẽ buông bỏ hết công việc mà gấp gáp trở về.
Mà lần này, Phong Lập Hân lại quay mặt cự tuyệt không chịu uống, "Hàng Lãng, khi nào em mới giúp anh cưới một người em dâu về nhà vậy?"
Lại lời lẽ về đề tài tầm thường này. Phong Hành Lãng biết dụng tâm của anh trai mình: Anh ấy muốn sau khi chết, anh còn có người khác để chiếu cố, săn sóc, yêu thương!
"Người làm anh còn chưa cưới vợ, vậy em trai đây hà cớ gì phải vội vàng ha." Phong Hành Lãng chối bỏ trọng trách.
"Anh đây bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ, làm gì còn cô gái nào chịu gả cho anh? Rõ ràng anh chỉ làm liên lụy tới con cái nhà người ta mà thôi. Vả lại, anh có mình Du Du là đủ rồi!" Phong Lập Hân thản nhiên nói.
Đây hoàn toàn là những lời nói thẳng thắn từ chính cõi lòng Phong Lập Hân, nhưng người nói vô tình, người nghe lại có tâm.