Chu Cảnh Thâm vốn ngỡ rằng người vào sẽ là công chúa Khanh Sắt ngang ngược càn rỡ kia, nào ngờ lại là một tiểu cung nữ xinh đẹp đáng yêụ
Trái tim vốn dĩ đầy đề phòng lập tức được thả lỏng.
Tiểu cung nữ kia cùng lắm mới chỉ mười lăm, mười sáu tuổi. Tuy nàng mặc cung trang bình thường nhưng vẫn không che nổi dung nhan xinh đẹp trời sinh.
Chu Cảnh Thâm nhìn khuôn mặt tuyệt trần của Hàn Sắt Sắt mà bỗng cảm thấy cơ thể khô nóng. Chàng luyện thần công thuần dương nên tới nay vẫn là đồng thân ý chỉ còn zin , bình thường đã quen thanh tâm quả dục nên không mấy hứng thú với nữ tử. Nhưng khi nhìn thấy cung nữ này, chàng lại chợt có xúc động chỉ hận không thể lập tức đè lấy người ta để mà xả hết du͙c vọng.
Chàng lắc đầu, cố gắng muốn đè nén suy nghĩ đó. Chàng nghĩ chắc chắn chuyện này là do công chúa kia bỏ thuốc chàng rồi.
Kết quả là sau khi trông thấy chàng, tiểu cung nữ đó lại ngẩn ra một chút, nhưng rồi lại lập tức xông đến kéo chàng chạy ra ngoài. Lúc bàn tay mềm mại không xương của nàng nắm lấy cổ tay chàng, chàng quả thật cứ như bị sét đánh.
Sau khi chạy ra khỏi phòng với nàng, chàng mới nhận ra thị vệ bên ngoài đều đã hôn mê rồi. Tiểu cung nữ kia vừa chạy vừa lải nhải giải thích với chàng “Huynh là Chu công tử đúng không? Ta nói huynh nghe, trước đây người nhà ta nhận ơn của Minh Nguyệt sơn trang bọn huynh, nên ta tới đây để báo ơn… cứ tin ta… ta sẽ cứu huynh ra ngoài.”
Chu Cảnh Thâm dùng hết sức lực để đè nén hiệu quả của thuốc trong cơ thể, thất tha thất thểu đi theo sau nàng. Nhưng tiểu cung nữ lại dẫn chàng đi vào một con đường nhỏ vắng vẻ, lúc bất chợt trông thấy thị vệ đi tuần đêm, nàng còn kéo chàng trốn vào bụi cỏ bên cạnh.
Đời này Chu Cảnh Thâm chưa từng tiếp xúc gần với nữ tử đến mức này. Tiểu cung nữ kéo tay chàng trốn trong bụi cỏ, cơ thể thơm tho mềm mại dán sát vào lồng ngực của chàng. Mùi hương thiếu nữ vấn vít quanh chóp mũi Chu Cảnh Thâm cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Nhìn thấy thiếu nữ như nai con đi trong rừng, nhạy bén quan sát bốn phía, lại dẫn chàng chạy đông chạy tây, làm sao chàng có thể có suy nghĩ xấu xa muốn làm chuyện cầm thú đó với ân nhân cứu mạng được chứ?
Về phía Hàn Sắt Sắt, nàng hoàn toàn dựa vào ký ức mà bình thường nguyên chủ hay trốn ra khỏi cung đi chơi để tìm được một tiểu viện hẻo lánh. Nơi đây có cánh cửa nhỏ chuyên dùng cho ngự thiện phòng đưa đồ, ra khỏi đây là có thể trốn ra ngoài rồi.
Vì thế Hàn Sắt Sắt bèn kéo Chu Cảnh Thâm xông ra ngoài cửa. Thị vệ canh ở đó không nhận ra công chúa, đang muốn hét to ngăn lại, đến cả Chu Cảnh Thâm cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đánh một trận với mấy tên thị vệ đó rồi thì Hàn Sắt Sắt lại xông đến trước mặt thị vệ đó, giơ lệnh bài ra cho hắn ta xem “Công chúa có lệnh, bây giờ công chúa muốn ăn chè, mau mở cửa ra…”
Quả thật là cô công chúa này cũng thường xuyên điều cung nhân ra ngoài mua chút quà vặt dân gian cho nàng. Vì thế khi thấy lệnh bài, thị vệ liền mở cửa ra, đang định hỏi bao giờ tiểu cung nữ này về thì nàng đã kéo nam tử sau lưng chạy biến đi.
Hàn Sắt Sắt dẫn Chu Cảnh Thâm chạy một mạch ra khỏi cung, không dám dừng lại dù chỉ một khắc. Cuối cùng cũng tới quảng trường phồn hoa nhất trong kinh thành. Cho dù lúc đi học nàng là quán quân chạy bền đi nữa thì lúc này cũng vẫn mệt đứt cả hơi.