⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm đó trời tối đen, Hướng Ca chưa thấy rõ hoa huyệt của nàng trông như thế nào. Hiện giờ có thể nhìn rõ rồi, Hướng Ca cảm thấy hài lòng. Làn váy của Lâm Kim đã bị kéo lên cao, mặc hay không mặc cũng chẳng khác nhau nhiều lắm.
Lâm Kim tiếp tục cố gắng cầm bút lông học viết chữ "Ca" nhiều nét khó nhằn kia.
Mà Hướng Ca đã đặt ngón tay mình phía trên hoa huyệt của nàng. Thiếu gia nhẹ nhàng chạm một cái, động tác rất nhẹ. Lâm Kim bởi vì bị chàng chạm vào, không tự chủ được run lên mãnh liệt. Cảm giác này thật sự vô cùng kỳ dị. Nàng không thể nào diễn tả đó là cảm giác gì.
Không biết có phải nam nhân đối với loại chuyện này đều vô sự tự thông hay không.
Ngón tay của chàng đã trượt xuống nơi ẩm ướt, chạm vào mật hoa, còn nhích lên, xoa nhẹ hạt đậu nhỏ của nàng. Hạt đậu nhỏ rất đáng yêu. Màu đỏ tươi. Chàng chạm vào một cái nó sẽ run rẩy.
Cầu báu vật, cầu trân trâu?
Hỏng một trang giấy cởi một kiện y phục, đây chính là trừng phạt.
Lâm Kim vẫn đang kiên trì cầm bút viết chữ, ngón tay của Hướng Ca cũng chưa từng ngừng chơi đùa Lâm Kim.
Luyện chữ đối với nàng mà nói vốn đã khó, sau lưng còn có một người nghiêm túc đùa bỡn cơ thể nàng, khó càng thêm khó. Ngồi trên người một nam nhân, nàng làm kiểu gì cũng không thấy thoải mái, nhưng lại không dám đứng lên trở mặt làm thiếu gia nhà mình tức giận.
Chẳng mấy chốc nàng đã mất đi phòng tuyến còn lại duy nhất, lớp váy sau cùng cũng bị cởi bỏ, cái yếm gì đó sớm đã không còn trên người. Cơ thể nàng cứ trần truồng như vậy ngồi trên người Hướng Ca.
Mà nàng còn bị ép buộc cầm bút viết chữ, nàng biết cho dù thế nào mình cũng sẽ không viết được. Nàng chỉ là một tiểu nha hoàn, đâu biết được mặt chữ. Huống hồ lại là chữ "Ca" quá nhiều nét.
Viết cái gì chứ? Thiếu gia căn bản là đang bắt nạt người ta. Nàng vừa tức vừa sốt ruột, một trang giấy lại hỏng. Thế nhưng hiện tại y phục của nàng đều đã cởi hết, còn có thể cởi cái gì đây? Chẳng lẽ lấy tóc của nàng quấn lại hay sao?
Nàng không ngờ tới, Hướng Ca ở sau lưng lại im lặng cởi bỏ một kiện y phục của mình.
Chàng cởi áo ngoài ra, chỉ còn lại áo lót màu trắng bên trong. Khoảng cách giữa bọn bọ bởi vì mất đi một kiện y phục mà càng thêm gần.
Lâm Kim vẫn là lần đầu tiên giữa ban ngày ban mặt trần trụi ngồi trên ghế, sau lưng còn kề sát một nam nhân. Chỉ cần nghĩ tới việc lúc này nàng đang khỏa thân, nhiệt độ trên mặt lập tức tăng lên.
Nàng muốn cố gắng chăm chỉ tiếp tục viết. Nhưng cho dù nàng nỗ lực thế nào cũng không thể viết tốt được, nước mắt trên mặt sắp chảy xuống đến nơi rồi.
Một trang giấy lại hỏng, cùng với tiếng cười khẽ, Hướng Ca cũng cởi bỏ quần của mình. Hiện giờ nửa người dưới của họ đều đã trần trụi, dán chặt vào nhau.
Nàng có thể cảm nhận rõ chàng đang cứng lên, còn có nhiệt độ nóng bỏng.

⬅ Trước Tiếp ➡