⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc dù thân thể Trường Ngọc đã lớn lên nhưng tâm lý vẫn là một đứa bé, đau cần phải thổi thổi mới có thể dỗ được, Cố Tranh cũng biết cô khó tính mới ra hạ sách này, quả nhiên nghe nói như thế Trường Ngọc mới chịu quay đầu lại, chuyên tâm nhìn chằm chằm cậu, con mắt lóe sáng.
Cố Tranh nhìn ánh mắt cô sao mà không hiểu, thở dài, ôm người đặt lên bàn học, xốc vạt áo Trường Ngọc lên.
Nhìn thấy áo lót nhỏ màu hồng bên trong lộ ra, cậu dừng lại, giương mắt nhìn Trường Ngọc, người kia lại dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cậu, giống như đang hỏi vì sao cậu không tiếp tục.
Cố Tranh không thể tránh được, kéo áo lót nhỏ màu hồng lên, đẩy lên tới cổ Trường Ngọc.
Sau đó nhìn chăm chú.
Con thỏ nhỏ đã bắt đầu phát triển, đại khái là có rồi, bánh bao nhỏ mềm mại non nớt xinh đẹp đáng yêu, ở giữa còn có một điểm phấn nộn, khiến Cố Tranh tự dưng nhớ tới cánh hoa anh đào mềm mại đầu tháng ba.
Cậu chỉ cảm thấy trên cánh hoa anh đào còn mang theo hạt sương sáng sớm, thẳng đứng lôi kéo cậu tới nếm thử.
Cố Tranh nuốt nước miếng một cái, suýt nữa không dám nhìn, kéo áo lót ra thổi qua quýt một hơi.
Trường Ngọc giữ chặt tay của anh, đôi mắt ướt sũng tội nghiệp: "Còn chưa đủ, tớ còn đau."
Cố Tranh đành phải cụp mắt, thổi thổi nhẹ cho cô, làn gió thổi ra từ trong miệng cậu, bay đến nhũ hoa của Trường Ngọc, thân thể cô vốn vặn vẹo không cẩn thận ủi ủi về phía trước, miệng Cố Tranh hơi vểnh lên thổi cho cô, thế là cứ như vậy..
Không khí ngưng trệ trong nháy mắt.
Trường Ngọc không rõ đây là chuyện gì, Cố Tranh lại hiểu, lý trí nói cho cậu biết cậu nên lùi lại, mặc quần áo tử tế cho Trường Ngọc, nhưng..
Sự mềm mại kỳ diệu trên môi, trên người thiếu nữ hòa lẫn mùi sữa và mùi thơm nhàn nhạt, như có như không kích thích giác quan của cậu.
Thế là bầu không khí biến đổi.
Cậu há miệng ngậm con thỏ nhỏ vào, dùng đầu lưỡi đảo quanh đầu ti nhỏ nhắn, cho đến khi toàn bộ nhũ hoa dính đầy nước miếng của cậu, cậu mới tiến công sang cái tiếp theo.
Vốn dĩ cũng không để bên kia tịch mịch, lòng bàn tay ôm lấy nhũ hoa, nhẹ nhàng nhào nặn.
Trường Ngọc cảm thấy kỳ lạ, vừa đau vừa ngứa, đẩy cậu ra phồng má nói không muốn thổi thổi nữa, Cố Tranh lại không để ý tới cô, còn không thành thật tách chân cô ra, dùng đầu gối ngăn ở giữa.
Thiếu nữ bị đặt trên bàn học, cái bụng trắng mềm mại lộ trong không khí, Cố Tranh cảm thấy đáng yêu, hôn cái rốn mượt mà một cái, lại quay lại nhũ hoa, con thỏ nhỏ có mấy vệt đỏ, đều là bị cậu hôn rồi niết mà ra, trên đầu ti còn có nước miếng của cậu, nhìn như vậy cực kỳ giống cánh hoa đầu dính hạt sương trong ấn tượng cậu, nở rộ đỏ ửng ướt át.
Trường Ngọc thở hồng hộc, thân thể mềm nhũn ngồi giữa cậu và bàn học, còn chưa lên tiếng trong tay bỗng nhiên bị đút cái gì vào.
Cô gắng gượng ngẩng đầu lên muốn nhìn xem, một giây sau trước mắt lại tối đen.
Cố Tranh dùng tay chặn tầm mắt của cô, không cho cô nhìn thấy đồ vật xấu xí, một tay khác lại kéo tay của cô nhanh chóng tuốt ra tuốt vào.

⬅ Trước Tiếp ➡