Chương 28
Ngôn Vu nhướng mày: “Trẫm bảo ngươi đọc thì cứ đọc, chuyện giữa trẫm và ngươi có chuyện nào là hợp quy tắc, bây giờ không chịu đọc là kháng chỉ."
Cô khịt mũi: "Ngươi thật biết chọn lúc để kháng chỉ."
Giang Hành Chi sợ hãi quỳ xuống đất: "Bệ hạ, thần có tội."
“Được rồi, đứng dậy, uống miếng trà thấm giọng, rồi đọc đi.”
Giang Hành Chi đành từ từ đứng dậy: "Vâng."
Anh mở tấu chương trên cùng ra xem, mấp máy môi nhưng không đọc được.
Đều là tấu chương buộc tội đế hậu.
Ngôn Vu nhìn vẻ mặt của anh thì bật cười, đi tới ôm eo Giang Hành Chi từ phía sau, tựa đầu lên vai anh và cười nói: "Đọc đi."
"Bệ hạ, không được..." Giang Hành Chi nghiêng người.
“Cái gì?” Ngôn Vu xuyên qua quần áo nhéo vào eo anh, giọng điệu giễu cợt: “Ngươi có được hay không?”
Ly hôn nhưng sống chung nhà?
“Đứng yên.” Ngôn Vu lại nói: “Đọc đàng hoàng, trẫm thích nghe giọng của ngươi, hôm nay nhất định phải giải quyết hết đống tấu chương này, đừng có rề rà nữa.”
Giang Hành Chi: ...
Cô biết rõ tất cả những điểm nhạy cảm trên cơ thể anh, ngoài miệng thì cô nói rất quang minh chính đại, nhưng tay cô lại sờ soạng khắp người anh.
Giang Hành Chi gần đây được cung nhân theo dõi việc uống thuốc.
Những thuốc đó đều là thuốc bồi bổ cơ thể.
Cơ thể phản ứng đều dựa theo bản năng, không liên quan gì đến sự thích thú, không liên quan gì đến sự tự nguyện.
Hai người phóng đãng ở trên bàn được nửa chừng, thì ngoài cửa đã vang lên giọng nói của Hỉ công công: “Bệ hạ, Thừa tướng đại nhân cầu kiến.”
Tại sao có người đến vào thời điểm quan trọng này?
Ngôn Vu nhận thấy tên nhát gan Giang Hành Chi đã bị dọa đến sợ hãi.
Ngôn Vu còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, ánh mắt đã tối sầm lại.
Khi mở mắt ra lại là đang ở trên chiếc giường của khách sạn.
Ngoài cửa sổ trời vẫn chưa sáng.
Cô nhìn điện thoại, đã là một giờ đêm.
Khốn khiếp, giờ này vẫn còn sớm, tên Giang Hành Chi đó thức dậy vào nửa đêm để đi chơi đêm hay sao?
Thật không biết xấu hổ!