Ngôn Vu nhớ lại " bờ mông của Captain America" đã thấy ngày trước.
Chậc, mông to thật!
Ừm, dễ sinh.
"Im miệng đi" Bờ Mông tiên sinh nhìn chằm chằm theo con số đi lên trên thang máy: "Chú ý hình tượng một chút"
"Tôi là bị cậu kéo ra từ trên người bạn gái, cậu nói một chút, tôi chỗ nào còn có hình tượng đáng nói chứ, nếu ngày mai bạn gái tôi nói chia tay với tôi, cậu phải đền cho tôi hai người, tôi muốn mông mẩy, ngực lớn, eo nhỏ, tóc dài cái loại yêu diễm này"
Ngôn Vu:... Cô cảm thấy người đàn ông này giống như đang làm nũng, hai người không chơi gay thật sự đáng tiệc.
Vào lúc này, thang máy đi lên đột nhiên phát ra một tiếng trầm vang.
Ánh đèn nháy lên một cái, một giây sau trong thang máy liền chìm vào bóng tối.
" Fuck" Người đàn ông eo nhỏ quát to một tiếng: " cái tên ôn thần Giang Hành Chi này, đã biết rõ đi cùng với cậu sẽ không có chuyện tốt mà, cậu nói một chút xem, cậu có lời gì thì không thể nói trong điện thoại à, cậu nhất thiết phải đến gặp tôi sao, mẹ kiếp, cái tên xui xẻo này, tôi tránh xa như vậy còn bị cậu bắt được."
Bờ mông tiên sinh: "Im miệng đi."
Ngôn Vu: ... ???
Giang Hành Chi?
Giang Hành Chi là cái người bị phụ nữ chạm vào liền muốn chặt đứt móng của người phụ nữ đó, người chồng Giang Hành Chi đó sao?
Nhiều người trùng tên trùng họ như vậy, cũng không đến mức chứ.
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Ngôn Vu vẫn cảnh giác mà lui lại vào trong góc, cả người đều dựa vào góc, cô duy trì khoảng cách xa nhất với với Bờ Mông tiên sinh, người có thể biến thành chồng của cô.
Người đàn ông eo nhỏ " A" lên một tiếng, muốn tới gần Ngôn Vu:" Dưới tình huống bình thường, con gái không phải là nên thét chói tai rồi nhào vào trong lồng ngực tôi sao? Sao cô lại không sợ? Thật là cam đảm nha?
Ngôn Vu cố ý đè ép thanh âm trầm xuống" Tôi thích mặc đồ con gái"
Người đàn ông eo nhỏ trong một lát không kịp phản ứng với ý trong lời nói của Ngôn Vu, ngạc nhiên nói: " Con gái, đúng là nên mặc đồ con gái, cô..."
Anh ta nói được một nửa câu, đột nhiên kịp phản ứng.
Lúc đâu vốn muốn tới gần Ngôn Vu, ngay lập tức lùi lại một bước, lại lùi lại một bước nữa.
" Cô, Cô là đàn ông?"
Ngôn Vu cúi đầu không nói lời nào, không muốn để ý tới lời anh ta.
Anh ta nhìn chằm chằm vẻ mặt của Ngôn Vu, bông nhiên một lời khó nói hết, nghiêng đầu qua chỗ khác, vỗ bả vai Bờ Mông tiên sinh: " Thang máy xảy ra chuyện gì vậy"
Anh ta không muốn chờ trong thang máy với một người giả phụ nữ, sẽ cảm thấy hít thở không thông.
Bờ mông tiên sinh: " Mất điện"
Người đàn ông eo nhỏ: " Tôi biết là mất điện, nhưng tôi muốn biết cái này có liên quan đến cậu hay không? Một lát nữa thang máy sẽ không bị đứt dây, chúng ta sẽ không bị ngã thành bánh thịt chứ"
" Không đến mức." Bờ mông tiên sinh nói: "Nếu như là vì một trăm triệu thì sẽ không để tôi bị ngã thành bánh thịt đâu, ông cụ nhà họ Phó muốn đầu của tôi, chứ không phải là muốn một đống thịt nát"
" Rất có lý" Người đàn ông eo nhỏ thành công bị thuyết phục" Vậy cậu cảm thấy hiện tại chúng ta phá cửa thoát ra, hay là chờ có điện?"
Bờ mông tiên sinh: "Chờ người khác mở cửa."
Anh vừa nói xong, bên ngoài thang máy liền kêu một tiếng, âm thanh ầm ầm nặng nề truyền đến: " Bên trong có ai không? Có ai không?"
Đi lấy số điện thoại đi
“Có chứ.” Người đàn ông eo nhỏ vội kêu lên: “Có người có người, có rất nhiều người!”
Người bên ngoài thang máy, cũng không biết thao tác như thế nào, không đến mấy phút sau, cửa thang máy được mở ra.
Cùng lúc cửa thang máy mở, Bờ mông tiên sinh và người đàn ông eo nhỏ, hai người đứng ở hai bên thang máy, bày ra tư thế giống như một con sói đang ở trong bóng tối vận sức chờ xuất phát.
Cửa thang máy vừa mở ra, bên ngoài có năm sáu người đang đứng.
Tất cả đều mang âu phục giày da.
Dẫn đầu chính là một người đàn ông mập mạp có khuôn mặt tròn trịa, thoạt nhìn cũng chỉ chừng ba mươi tuổi, bên cạnh anh ta còn có một người đàn ông trung niên, hai người nói chuyện có vẻ là không quá vui vẻ, sắc mặt người đàn ông trung niên không tốt lắm. Phía sau hai người bọn họ đều là người trẻ tuổi, hẳn là trợ lý.
Cửa thang máy vừa rồi, chính là một người trợ lý trong đó mở ra.
Thang máy có một nửa chìm xuống, cách mặt đất một khoảng, muốn đi lên cần người phía trên nắm tay kéo lên.
Ngôn Vu nhìn thấy hai người đàn ông trong thang máy đều không có ý định đi lên trước.
Cô dẫn đầu đi tới cửa thang máy.
Có người đưa tay kéo Ngôn Vu ra ngoài.
Người đàn ông mập mạp vừa nhìn thấy Ngôn Vu, ánh mắt đột nhiên sáng lên: “Bà Ngôn? Ai nha, thật không nghĩ tới ở chỗ này có thể gặp được bà, chúng ta cũng thật là có duyên, lại có thể ở dưới tình huống như vậy mà gặp nhau, bà hẳn là sẽ không cảm thấy sự cố thang máy lần này có liên quan tới tôi chứ, bà yên tâm, tuy rằng sự cố thang máy là việc ngoài ý muốn, nhưng tôi muốn gặp bà lại là thật lòng. Đúng rồi bà là muốn lên lầu dùng cơm sao? Đi thôi, chúng ta cùng đi đi!”
Ngôn Vu:...
Người đàn ông mông vểnh trong thang máy: ???
Ngôn Vu bị mấy người vây quanh nên lúc rời đi không dám quay đầu lại nhìn hai người đàn ông kia.
Cô thật sự không nghĩ tới ở chỗ này lại gặp được Tiền Lực Khôn.
Tiền Lực Khôn trong nhà là trùm giới y dược, xí nghiệp nhà anh ta vẫn luôn làm nghiên cứu y dược và khai phá thuốc mới.
Đại dịch mang tính thế giới lần này, bất kể là vắc-xin hay là thuốc chống lại đại dịch, đều là do xí nghiệp Tiền gia nghiên cứu phát triển ra.
Nhờ vắc-xin và thuốc chống lại dịch bệnh lần này, cổ phiếu của công ty dược phẩm dưới danh nghĩa Tiền gia luôn tăng như bão táp.
Trong ngành dược thế giới, Tiền gia ra đời, trong nháy mắt danh tiếng tăng lên không ngừng.
Toàn thế giới đều cho rằng thuốc lần này là xí nghiệp Tiền thị nghiên cứu phát triển, nhưng chỉ có Tiền Lực Khôn biết, thuốc này thật sự là, cùng với xí nghiệp Tiền thị không có chút quan hệ nào, là do cô gái thoạt nhìn không giống chút nào với nhân viên nghiên cứu khoa học trước mắt này đưa thuốc cho anh.
Giang Hành Chi và Lý Tấn được một trợ lý trong đó kéo lên.