⬅ Trước Tiếp ➡

đất, thậm chí còn không có cơ hội đứng dậy, cơ thể bé nhỏ kia nhanh chóng bị hòa tan thành một vũng máu đỏ sẫm.
Phương Chu nghe thấy mình phát ra tiếng kêu thảm thiết giống như quái vật, bất cứ ai nhìn thấy một cảnh tượng bi thảm diễn ra trước mắt mình mà không thể ngăn chặn nó, tinh thần đều sẽ đi đến bờ vực sụp đổ.
Không biết bao lâu sau, bố dượng Lam Ong xuất hiện bên cạnh vũng máu loãng kia.
Trong ký ức của anh, người bố dượng này chưa bao giờ có bất kỳ cảm xúc dao động nào trên khuôn mặt, ông quỳ xuống, dùng hai tay gom từng chút đất bùn thấm đẫm máu kia, chất thành một đống, phủng ở trên tay.
Sau đó, gò đất nhỏ đó sụp đổ, để lộ ra quả trứng..
Hình bầu dục bị chôn vùi dưới đất.
Niềm vui sướng khi tìm lại được thứ đã mất lấp đầy trái tim khô khốc của Phương Chụ Khuôn mặt anh giàn giụa nước mắt, anh vươn đôi tay run rẩy liều mạng giật lấy quả trứng từ trong tay cha dượng, cẩn thận áp mặt vào, nhắm mắt cảm nhận hơi ấm truyền ra từ quả trứng.
"Duyệt Chân.." Hai giờ sáng, Phương Chu tỉnh lại từ trong ác mộng, trở lại với hiện thực đen nhánh.
Cả người anh ướt đẫm mồ hôi, vô cùng nhớp nháp và khó chịụ Anh xốc tấm chăn mỏng lên, hơi rùng mình khi bị gió lạnh từ điều hòa thổi vào.
Anh định xuống giường đi uống nước, khi chuẩn bị xuống giường thì đụng phải cô gái đang ôm gấu bông hình cá sấu nằm ở mép giường.
"Duyệt Chân?" Giọng nói của Phương Chu hơi khàn khàn.
Lam Duyệt Chân ngủ rất say, động tác của Phương Chu cũng không có quấy rầy cô, lúc này cô đang nằm cuộn tròn ở mép giường, yên tĩnh như một bào thai đang từ từ phát triển trong bụng mẹ.
Sau khi mắt đã quen với bóng tối, Phương Chu cúi người vuốt ve gò má mềm mại của cô.
Chuyện xảy ra vào ban ngày quá đáng sợ, chắc là cô phải vô cùng sợ hãi.
Trong lòng Phương Chu dâng lên một tia khó chịu, đêm nay anh nên ngủ cùng cô, cô nhất định đã rất sợ hãi..
Đứng trong phòng khách uống nước, Phương Chu lấy điện thoại ra, còn chưa kịp mở khóa đã thấy trên màn hình khóa hiển thị vào tin tức từ ứng dụng xã hội, Phương Chu nhìn thoáng qua năm chữ "Trường cấp ba Ánh Saó, ấn vào xem thì phát hiện đó là tin tức mô tả chi tiết về vụ tai nạn do phương tiện truyền thông chính thức của chính phủ công bố.
Phía dưới bài viết dài ngoằng ngoẵng là hơn chục bức ảnh hiện trường.
Tất nhiên, vì cảnh tượng bi thảm này vượt xa khả năng thừa nhận của mọi người nên những bức ảnh này đã được làm mờ.
Phương Chu nhấp vào xem từng bức ảnh một, và ở một góc của bức ảnh, anh nhìn thấy chiếc giày đánh rơi của em gái mình.
Miếng lót giày có hoa văn được cô vẽ bằng bút marker.
Vụ tai nạn thảm khốc đến mức khi tìm kiếm từ khóa "Trường cấp ba Ánh Saó trên các ứng dụng xã hội sẽ thấy những bản tin thể hiện sự thương tiếc, cũng như các cuộc thảo luận sôi nổi về nguyên nhân vụ tai nạn và trách nhiệm của các bên.
Phương Chu làm mới trang chủ Weibo, một bản tin từ trang chính phủ đã lọt vào tầm mắt anh.
Anh bấm vào xem thì thấy đó là một thông cáo chính thức từ chính phủ kêu gọi những người có mặt và ở gần nơi xảy ra tai nạn hợp tác điều tra.
Trong đó có ghi, trong lúc xe tải bị lật, trong những


⬅ Trước Tiếp ➡