Chương 9
chống cằm, cứ thế nhìn khuôn mặt đang ngủ say kia, từ trán đến mắt, từ mũi đến miệng, còn có đôi tai đáng yêu, anh đều nhẹ nhàng vuốt ve, cứ nhìn như vậy, trong đầu anh hiện lên rất nhiều hình ảnh, từ lần đầu tiên anh theo anh trai Trình Hoành đến gặp Hàn Dũ, đến cảnh hai người vật lộn phản kháng trong căn phòng tối, ấn tượng rõ nhất lại là cuộc sống tám năm qua, Hàn Dũ đã lo liệu cho anh những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, từng chút một, những chuyện nhỏ nhặt hơn cả lỗ kim, lúc này đều hiện ra trước mắt.
"Hàn Dũ..." Trình Viễn khẽ gọi bên tai cô, thấy cô không có phản ứng gì, anh liền vén chăn, quay về phòng mình, lấy chiếc hộp nhỏ ra.
Trên ngón áp út của Hàn Dũ vẫn lặng lẽ nằm chiếc nhẫn cưới mà Trình Hoành đã đeo cho cô, Trình Viễn vuốt ve chiếc nhẫn đó, nó được đeo vào tay Hàn Dũ giữa ánh mắt chúc phúc của mọi người, Trình Viễn vẫn nhớ nụ cười của hai người khi trao nhẫn cho nhaụ Ngón tay anh bất giác cuộn tròn lại, hít một hơi thật sâu, anh quỳ xuống, mượn ánh sáng ấm áp của đèn bàn, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn tượng trưng cho quá khứ đó ra.
"Hàn Dũ..." Trình Viễn lại gọi một tiếng, tiếng ngáy nhẹ của Hàn Dũ truyền đến, miệng cô khẽ mấp máy hai lần, thời gian một lần nữa dừng lại, Trình Viễn lấy chiếc nhẫn của mình ra, nín thở từ từ đeo vào, khi nó cuối cùng cũng nằm yên trên ngón áp út của Hàn Dũ, anh cũng cảm thấy như mình vừa đánh xong một trận chiến khó khăn, mỉm cười hôn lên mu bàn tay cô.
"Ngủ đi." Anh tự nhủ như vậy, đắp chăn cho Hàn Dũ, anh bước ra khỏi phòng, trên tay cầm chiếc hộp nhẫn trống rỗng, đứng bên cửa sổ, tay trái ném chiếc hộp rỗng vào dòng suối đang chảy, anh rất muốn hét lớn nhưng chỉ có thể cười ngốc nghếch trong đêm tĩnh mịch.
Đó là tất cả của tôi, anh có hiểu không?
nan nan Mẹ Hàn đếm đũa trên bàn ăn, nói với bố Hàn "Sáng nay sao thế này, hai đứa trẻ đến giờ vẫn chưa dậy?" Bố Hàn rít điếu thuốc lào, lắc đầu nói "Trình Viễn tối hôm qua vẫn còn nghe điện thoại, bố thấy thế, anh ta bận lắm, thôi thì mình cũng không giữ nữa, để các con sớm về Cẩm Thành đi." "Không được, cháu gái ngoan về được mấy ngày." Bà nội đếm ngón tay, nói "Mùng bốn, mùng năm, mùng sáu, hôm nay là mùng bảy, mới mấy ngày?
Phải ở đến mùng tám mới được." "Mẹ, nhà họ Trình to như vậy, chắc không có ngày nào rảnh rỗi đâụ" Bố Hàn nói nhỏ.
"Bố nó nói cũng phải, đợi chúng nó dậy, mẹ nói với Tiểu Du, nếu bận thật thì bảo chúng nó về sớm." Mẹ Hàn Dũi mắt, nói với vẻ vô cùng lưu luyến.
"Ưm..." Hàn Dũ trở mình trên giường, cô ngồi dậy, vén chăn nhìn áo ngủ của mình, áo vẫn bình thường, cô nhìn thấy bao cao su ở đầu giường, mặt đỏ bừng ném vào ngăn kéo, "...
Trình Viễn..." Cô tưởng anh vẫn còn trong phòng, liền xuống giường đi vào nhà vệ sinh, không thấy bóng dáng anh, cô nặn kem đánh răng, nhìn vào gương nói "Xem ra...
tối qua hành sự không thành công, hì hì..." Bọt kem đánh răng trắng xóa trào từ khóe miệng xuống tay, khi nhìn thấy viên kim cương trắng sáng đó, cô ho sặc sụa, bọt trào vào cổ họng, mùi bạc hà nồng nặc làm tê liệt vị giác của cô, khiến cô đỏ bừng mặt.
"Cái này..." Không thể tin nổi bắt đầu rửa tay, Hàn Dũ cúi đầu, để nước