Trần Mỹ An đi thẳng đến tủ cất hai gói mì vào trong, dùng lực rất mạnh đóng cửa lại tạo ra một tiếng rầm như dằn mặt anh.
“Hàng triệu người mỗi ngày vẫn ăn thứ mì rẻ tiền này đó, loại người như anh không bao giờ hiểu cái ngon của nó đâu.”
Lưu Thanh Bách không buồn chấp nhất thái độ của cô, chống tay lên cằm mỉa mai:
“Loại người như tôi sao? Đừng quên cô và tôi xuất thân từ cùng một tầng lớp”
“Nếu vậy vấn đề càng phải xuất phát từ chỗ anh, bởi vì tôi ăn được còn anh thì không”
Lưu Thanh Bách khẽ cong môi, xem ra bốn năm qua cái tiến bộ nhất của Mỹ An chính là tài ăn nói, đặc biệt là lá gan cũng lớn hơn rất nhiều.
Trần Mỹ An không đợi Lưu Thanh Bách tiếp tục nhằn mặt nhíu mày, cầm theo ví tiền mở cửa ra ngoài.
“Mỹ An, cô định bỏ đói tôi thật sao?” - Thanh Tùng tức giận gọi với theo nhưng tất nhiên là cô không trả lời.
Căn phòng nhỏ ọp ẹp giờ chỉ còn mình Lưu Thanh Bách, anh ngửa mặt lên nhìn những cánh quạt đang chầm chậm quay. Anh cảm thấy có rất nhiều lỗ hổng trong tất cả
mọi chuyện, nhưng anh không sao tìm được lý do. Tựa như đối với Mỹ An, anh muốn dày vò cô, trả thù cô nhưng mỗi khi gần đạt đến thì có một thứ gì đó trong đầu cứ liên tục nói là anh sai rồi.
Trần Mỹ An rất nhanh trở lại, trên tay cô là những túi thực phẩm, có vẻ như cô vừa đi chợ về. Lưu Thanh Bách thấy thế cũng không nói lời khó dễ nữa, yên tĩnh ngồi lướt điện thoại chờ cô nấu ăn.
Mũi của Thanh Bách rất nhanh đã gửi được mùi thơm của thức ăn, không hiểu sao anh thấy có chút quen thuộc. Nhà cô không có nổi một cái bàn thứ hai, nên cái bàn ở
sofa cũng là cái bàn dùng để ăn cơm. Mỹ An dọn ra một nồi cơm trắng, hai món mặn và một món canh.
“Chỉ thế này thôi sao?” - Lưu Thanh Bách nhìn mâm cơm hơi đơn điệu có chút không hài lòng.
“Không ăn thì thôi, bình thường mình tôi cũng chỉ có một món” - Trần Mỹ An đặt chén cơm vừa với một cái cạch trước mặt anh.
Lưu Thanh Bách hít sâu một hơi, nén xuống cơn khó chịu, ăn cơm vẫn quan trọng hơn. Anh gắp thử một miếng sườn xào chua ngọt, hai mày đột nhiên nhíu lại, mùi vị này...
“Sao thế? Không vừa miệng anh sao?” - Mỹ An thấy anh bất động nên tò mò hỏi.
Lưu Thanh Bách lắc đầu, tiếp tục ăn cơm, mùi vị này quá quen thuộc. Y như mùi vị của món sườn xào năm đó anh được ăn ở đại học, hồi ấy có người vẫn hay làm món này gửi cho anh, anh không biết là ai. Hơn một năm sau mới biết được là Ngô Linh Chi làm, nhưng mỗi lần anh kêu Linh Chi làm lại cho anh ăn thì không sao làm ra được hương vị này.
“Vì sao cô lại làm món này?”
“Anh rất thích món này còn gì” - Mỹ An không nghĩ nhiều buột miệng trả lời.
“Sao cô biết tôi rất thích món này?”
Hai mắt Trần Mỹ An hơi đảo qua lại, cuối cùng chọn đại một cái cớ:
“Lúc trước ăn cơm, mỗi lần có món này anh đều gắp
rất nhiều.”
Lưu Thanh Bách khẽ nhếch môi, cô nói dối, anh biết chắc chắn điều đó nhưng anh không vạch trần. Sườn xào chua ngọt là ký ức buồn của anh về mẹ, vì tránh nhắc lại chuyện cũ, từ đó trở đi trên mâm cơm ở biệt thự của anh hay của Lưu gia đều không bao giờ có món này.
Bữa cơm này Thanh Bách ăn thật sự rất ngon, có thể nói là ngon nhất trong thời gian qua. Anh nhìn Mỹ An cẩn thận bỏ phần thức ăn còn thừa vào hộp nhựa cất trong tủ lạnh có chút nói không nên lời.
“Qua đây”
“Anh lại muốn gì nữa đây?” - Trần Mỹ An vừa rửa xong đồng chén bát chưa kịp nghỉ ngơi lại bị Thanh Bách gọi.
“Tôi cho cô cơ hội đi phỏng vấn lần nữa”
“Không cần” - Trần Mỹ An thẳng thắn từ chối - “Tôi không muốn day dưa gì với anh nữa, anh tin hay không thì tùy, tôi thật sự chỉ muốn sống an ổn thôi”
“Cơ hội này là thật, không phải trêu ghẹo cô. Tôi sẽ sắp xếp bên nhận sự phỏng vấn cô như một nhân viên bình thường. Bách Niên là một công ty tốt, cô cũng biết điều đó, nếu làm việc ở đây cô sẽ có cơ hội phát triển hơn nữa lương thưởng cực kỳ cao. Cô không cần phải khổ sở nữa, còn có thể chuyển tới chung cư khu căn hộ cao cấp”
Trần Mỹ An không hiểu anh rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu nữa, cứu cô thoát nguy nan giờ lại cho cô công việc. Lưu Thanh Bách có biết không bao giờ đối tối với ai một cách vô nghĩa cả.
“Anh không có điều kiện gì sao?”
“Tôi cho cô cơ hội nhưng có thể qua phỏng vấn hay không là tùy vào năng lực của cô” - Lưu Thanh Bách
chậm rãi nói - “Cô làm việc công ty trả tiền, đó là công bằng, tôi không cần thiết lấy gì từ cô”
“Lưu Thanh Bách, tôi buộc phải hỏi anh một lần nữa, vì sao anh giúp tôi?”
“Tôi là vì giúp mình thôi, ở chung cư cao cấp sẽ không có côn đồ đứng chờ tạt axit” - Thanh Bách nhún vai.
Trần Mỹ An câm nín.
Sau khi Thanh Bách rời đi, cả đêm đó Mỹ An không ngủ được. Anh nói khi nào cô nghĩ thông suốt thì nhắn tin cho anh, anh sẽ sắp xếp phỏng vấn. Cô rất sợ đây chỉ là một trò đùa lại càng sợ hơn đó lại là thật. Mỹ An biết anh đang từng bước từng bước quay trở lại cuộc sống của cô.
Mặt trời vừa lên, Mỹ An đã gọi điện cho Thiên Kim, nếu không chia sẻ chuyện này với ai, cô nghĩ mình sẽ điên lên mất.
Thiên Kim đi quay hơn nửa đêm mới về ngủ chưa được mấy tiếng đã bị cô gọi dậy, thều thào hỏi:
“Chị hai của tôi ơi, giờ này cậu đánh thức tới là có ý gì?"
Trần Mỹ An kể lại sơ lược mấy chuyện hôm qua mình gặp phải tất nhiên là bỏ qua chi tiết hai người ở trong xe ân ái.
“Tớ còn tưởng mình đang nghe kịch bản phim cầu huyết nào nữa đó. Không thể tin được là anh ta lại thay cậu đỡ lấy axit” - Thiên Kim cảm thấy đầu óc sắp loạn lên rồi.