⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô còn dám nhắc đến nó, không phải chính cô muốn giết chết nó sao?”
Trần Mỹ An đau đớn muốn tránh đi ánh mắt anh, cô không hề biết anh đang nói cái gì, sao cô có thể muốn
giết con cô được chứ. Nước mắt cô không ngừng tuôn ra,  nức nở hỏi:
“Thanh Bách, con chúng ta mất rồi sao?”
Lưu Thanh Bách nhìn nước mắt không ngừng rơi xuống từ hai hàng mi của cô càng thêm tức giận, tay đang nắm cằm cô càng dùng lực hơn, gằn giọng nói:
“Chính cô đã giết nó cô còn ở đây mèo khóc chuột, Trần Mỹ An, sao cô có thể đáng sợ như vậy? Không chỉ con cô đến Linh Chi cô cũng hãm hại? Hai năm trước tôi đã nhìn thấy cô rồi, loại phụ nữ tâm địa rắn độc như cô, sao tôi lại còn nghĩ sẽ đối tốt với cô chứ”.
Hại Linh Chi? Cô giết con? Trần Mỹ An không hiểu bất  kỳ lời nói nào của anh, cô chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng
mình như vừa bị vặn cong đi. Đứa con cô thương yêu nhất, đứa con cô chờ mong nhất cứ như vậy mà rời bỏ cô,  Trần Mỹ An không hiểu tại sao Lưu Thanh Bách lại tức
giận với cô như vậy? Anh không đau buồn vì mất con sao? Anh lúc này chỉ quan tâm cô nhân tình ngày xưa anh hết mực yêu thương sao?
Ánh mắt đầy bị thương của Trần Mỹ An nhìn Lưu  Thanh Bách khiến lòng anh một lần nữa bị xé rách. Anh  buông tay đang nắm cằm cô ra, nghiến răng nói từng chữ:
“Từ bao giờ cô đã muốn giết đứa bé này? Từ hôm qua  hay hôm trước nữa hay ngay chính khi biết mình mang
thai cô đã muốn giết nó rồi?”
“Không! Không!” - Trần Mỹ An ôm đầu khổ sở, cô không bao giờ muốn giết con mình, không bao giờ.
“Cô còn dám nói không?” - Lưu Thanh Bách nắm chặt  hai vai cô, từng đường gân trên tay và cổ hiện lên rõ nét,  anh gầm lên - “Ai cho phép cô giết con tôi!”
 Lúc biết cái thai đã sẩy, Lưu Thanh Bách cảm thấy ai đó vừa khoét một mảnh trong tim anh. Anh cũng rất mong chờ đứa trẻ này, anh càng không tin được nó lại rời bỏ anh theo cách nhẫn tâm như thế. Nỗi đau của sự mất mát đã  lấn át lý trí anh, anh chỉ biết dồn mọi oán hận lên Trần Mỹ
An.
Trần Mỹ An chỉ biết lắc đầu, cõi lòng cô lúc này đã tan nát, tâm trí cô đều là hình ảnh của đứa con bất hạnh của mình.  “Cô diễn cũng hay thật. Tự cô thuê người tông vào xe của Linh Chi, giờ cô còn bày ra bộ dạng buồn khổ này à?  Năm đó tôi chia tay Linh Chi để cưới cô còn chưa đủ với  cô sao?”.
Trần Mỹ An sững sờ nhìn anh, cô nghĩ mình đã hiểu  mọi chuyện rồi. Hóa ra không phải một vụ tai nạn đơn  thuần, con của cô là bị người ta hại chết, cô còn bị gáng tôi hại chết nó.
“Anh nghĩ em thật sự giết con của mình sao?” “Sao lại không?” - Lưu Thanh Bách lạnh nhạt nói.
Trần Mỹ An gặng gượng cơn đau từ da thịt nặng nhọc rặn ra từng chữ nhìn khuôn mặt vô cảm của Lưu Thanh Bách:
“Trong đầu anh bây giờ chỉ có mỗi Linh Chi của anh  thôi sao?”
Lưu Thanh Bách chán ghét “Ừ một tiếng, nếu anh thật sự quan tâm Linh Chi đến vậy, bây giờ anh cũng không ở đây tranh cãi cùng cô. Nhưng Lưu Thanh Bách muốn cô đau khổ, muốn cô biết anh rất căm thù cô.
Trần Mỹ An nở nụ cười chua chát, rõ ràng người đàn ông này chưa từng yêu cô, cũng chưa từng yêu thương đứa con trong bụng cô. Vậy mà hết lần đến lần khác cô vẫn hy vọng, vẫn nguyện giao hết chân tâm cho anh.
“Chuyện tai nạn này em không có làm, anh tin hay không thì tùy anh. Trần Mỹ An em chắc chắn sẽ không hại con của mình”
Lưu Thanh Bách hừ lạnh, cảm thấy những lời cô nói thật quá hài hước:
“Cô nói không làm là không làm sao? Hai năm trước chính cô cũng gài bẫy tự bò lên người tôi, loại phụ nữ như cô chuyện gì không dám làm chứ?”
Ánh mắt sắc lẹm của anh khi nói ra những câu đó như từng nhát dao khứa vào người cô, rốt cuộc Lưu Thanh  Bách vẫn là người đàn ông tàn nhẫn như vậy. Trần Mỹ An nằm gục xuống khúm núm có người lại đưa lưng về phía anh:
“Nếu anh không tin em, anh hãy đi đi”
“Tất nhiên tôi sẽ đi rồi ở cùng cô thêm một giây phút nào trong không gian này tôi chỉ thấy kinh tởm, bây giờ tôi  sẽ sang thăm Linh Chi”.
 Lưu Thanh Bách vừa dứt lời Trần Mỹ An cũng nghe được một tiếng đóng cửa cực kỳ mạnh. Nước mắt cô lại không nhịn được tràn ra, cô bấu chặt chiếc bụng của mình, cố gắng tìm kiếm chút cảm giác khi đứa trẻ vẫn còn trong đó.
“Xin lỗi con, mẹ không tốt, tất cả đều tại mẹ, mẹ không
bảo vệ được con, mẹ xin lỗi...”
Chết tâm
Trần Mỹ An không biết đêm qua mình đã ngủ như thế nào, có lẽ do khóc mệt quá mà cô đã thiếp đi. Sáng nay. vừa tỉnh dậy, cô thấy ngay chị gái mình đang ngủ gục trên ghế bên giường bệnh, tay vẫn còn nắm chặt tay cô.
 Trần Mỹ An không giấu được niềm xúc động, khóc  nấc lên ôm lấy Trần Mỹ Tâm.
“Chị ơi, con em mất rồi, con em đi rồi.”
Trần Mỹ Tâm choàng tỉnh dậy vội vàng vỗ nhẹ vào lưng Trần Mỹ An an ủi:
“Không phải lỗi của em, Mỹ An, đừng tự trách nữa”
Trần Mỹ Tâm thương nhất chính là cô em gái này, nhìn đứa em bảo bối của mình một thân đầy thương tích còn  chịu đựng nỗi đau mất con, cô hận mình bất lực không thể làm được gì.
“Là lỗi của em, em không tốt, là em không tốt.”
Trần Mỹ Tâm nhìn cơ thể đang run lên bần bật của em gái nhiều lời muốn nói đành nghẹn lại ở cổ họng. Làm sao cô có thể nói cho Trần Mỹ An biết gia đình họ vừa phá sản, cha bọn họ còn trở thành tội phạm kinh tế đang chờ
xét xử. Cô lấy gối đặt phía sau lưng Trần Mỹ An, lấy trong  túi giữ nhiệt ra một hộp thức ăn loãng:
“Em ráng ăn đi, cháo cá lóc em thích nhất đây. Đứa trẻ  mất rồi nhưng em còn sống, em phải cố sống cho thật
tốt.”
⬅ Trước Tiếp ➡