Tạ Sạn vừa ngáp một cái, đầu hơi cúi xuống. Khi ngước lên, khóe mắt anh vô tình quét qua cầu thang và thấy một bóng người lướt qua. Đôi mắt anh nheo lại, chân khẽ dịch chuyển.
Ngay tại góc rẽ tầng hai, một người mặc áo ngủ với màu sắc và hoa văn nổi bật đang đi xuống.
Tạ Sạn trầm giọng “Đứng lại.”
Chu Mạt đang bước xuống lầu thì khựng lại, thậm chí có chút hoảng hốt.
Hả? Có người sao?
Không đúng Giờ này thì ai còn thức chứ?
Hơn nửa đêm rồi mà.
Giữa đêm khuya yên tĩnh, ánh đèn trần hắt xuống tạo thành những bóng mờ mờ. Tim Chu Mạt đập thình thịch trong lồng ngực.
Tạ Sạn bước lên hai bước, nhìn rõ người trước mặt.
Cô mặc một chiếc váy ngủ có hoa văn và màu sắc lạ mắt, vạt váy buông xuống đến đầu gối. Dưới chân lại mang một đôi dép lê nam. Mái tóc thì rối tung, chẳng khác gì vừa bị giật mình tỉnh giấc.
Thoáng nhìn qua, trông cô chẳng khác nào một bóng ma lướt qua hành lang. Nhưng Tạ Sạn đương nhiên biết cô không phải ma quỷ. Ánh mắt anh hiện lên một tia ghét bỏ.
Tạ Sạn duỗi tay, chộp lấy cánh tay cô, kéo mạnh về phía mình rồi đẩy cô tựa vào vách tường.
“Nửa đêm thế này, cô đang làm gì?” Giọng anh trầm thấp, mang theo chút lạnh lẽo.
Chu Mạt còn đang suy nghĩ xem có nên xoay người bỏ chạy không, nhưng cơn sốt khiến đầu óc cô trở nên chậm chạp. Chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị siết chặt, cả người bị đẩy mạnh vào tường. Lưng cô đập vào bề mặt lạnh lẽo, cơn đau nhói qua khiến cô giật mình tỉnh táo hẳn.
Cô ngước mắt nhìn nam chính, người đã thức trắng cả đêm nhưng vẫn giữ vẻ điển trai lạnh lùng. Giọng cô khàn khàn
"Tôi xuống lầu đun chút nước ấm uống. Hình như bị sốt rồi."
Tạ Sạn nhìn kỹ trán cô, nơi đã nổi lên vài nốt đỏ li ti, rồi lại quan sát gương mặt cô dưới ánh đèn.
Năm năm trôi qua.
Cô càng xấụ
Tạ Sạn thu lại ánh mắt, lùi về sau một chút, vẻ mặt lạnh lùng, hoàn toàn không bận tâm cô có đang sốt hay không.
Chu Mạt cũng chẳng cần anh ta quan tâm.
Cô xoa trán, cố gắng chống tay rời khỏi bức tường, nhưng cảm giác cả người nặng trịch, như thể mất hết sức lực.
Ngay lúc đó, cô nhận ra ánh mắt của anh ta vừa lướt qua trước ngực mình.
Theo phản xạ, Chu Mạt cũng cúi xuống nhìn…
Cô không mặc nội y, mà áo ngủ lại hơi mỏng, khiến đường nét trước ngực lờ mờ hiện ra dưới ánh đèn mờ tối, tạo nên một bầu không khí có chút mập mờ.
“Cút.”
Tạ Sạn lạnh lùng buông một chữ, rồi xoay người rời đi, không thèm nhìn thêm.
Chu Mạt khẽ kéo áo ngủ lên một chút, trong lòng cảm xúc phức tạp khó tả.
Phía sau vang lên tiếng cửa đóng cái “cạch.” Chu Mạt khẽ xoa trán, rồi tiếp tục vịn tay vào lan can đi xuống lầụ Đèn cảm ứng trên cầu thang lần lượt bật sáng, ánh sáng hắt lên gương mặt tái nhợt của cô. Tầng một yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của chính mình. Cô mò mẫm tìm công tắc đèn, bật sáng đại sảnh, rồi nhanh chóng đi đến phòng khách. Ở đó có bình nước nóng. Chu Mạt tiến đến, rót nước ấm vào chiếc ly dùng một lần, sau đó tựa người vào sô pha, chậm rãi uống từng ngụm.
Ánh mắt cô đảo qua một vòng quanh phòng khách. Lúc mới xuống đây quá vội nên cô chưa kịp để ý, giờ mới nhận ra căn nhà này thực sự xa hoa.