⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc dù cô ấy biết sẽ có một ngày họ gặp lại nhau nhưng cô ấy cũng không ngờ ngày ấy lại nhanh đến thế.
Gần đến giờ cao điểm, mọi người đang tụ tập quanh quảng trường New Era. Tất cả đều vội vã, họ hơi cúi xuống và bước nhanh qua làn gió nhẹ nhàng, nhanh chóng bước xuống đường phố đông đúc.
Người cao nhất Hàn Nhất Phong cứ đứng sừng sững trong đám đông. Khuôn mặt lạnh lùng của anh ấy vẫn toát lên vẻ đẹp trai nổi bật hơn bao giờ hết. Sự khác biệt duy nhất từ ba năm trước là sự trưởng thành của anh ấy.
Tịch Hạ Dạ tự nhủ, "Sẽ chẳng có gì to tát nếu cô không hướng mắt về phía người đàn ông ấy."
Cô ấy dời tầmmắt và tập trung vào tài liệu trên tay của mình. Khi cô cố quay đi và hành động như thể cô không thấy ai thì có ai đó gọi và ngăn cô ấy lại.
"Hạ Dạ!"
Hạ Dạ đã dừng lại và giữ chặt các tài liệu. Ngón tay cô ấy run lên và cô ấy nở nụ cười cay đắng rồi tiếp tục tiến về phía trước. Trợ lý của cô ấy đã thấy chuyện xảy ra và không nói gì cả, cô đi theo một cách trung thành.
Biểu hiện của Hàn Nhất Phong như chết lặng. Anh nhanh chóng cố đuổi theo để bắt kịp và giữ lấy vai Hạ Dạ. "Hạ Dạ! Dừng lại, chúng ta có thể nói chuyện một chút nào!"
Cuối cùng, Hạ Dạ đã phải ngừng lại. Cô nhìn lên người và mỉm cười, nhưng giọng nói của cô nghe có vẻ khô và khàn. "Chúng ta còn gì để nói nữa sao?"
Giọng cô nghe bình tĩnh và kiềm nén. Cô hất vai khi Hàn Nhất Phong vẫn nhìn và cố giữ tay trên vai cô. Cô đóng sắp tài liệu trên tay và giao nó cho trợ lý của mình.
"Hãy cẩn thận với phần cuối của dự án. Làm một nghiên cứu thị trường mới vào sáng mai và đưa nó cho tôi vào thứ hai tuần tới. Còn nữa, hãy gửi cho tôi giai đoạn thứ ba của dự án Dinh thự Grand Waves. Tôi cần nó vào sáng mai".Tịch Hạ Dạ chỉ dẫn rất đơn giản.
"Vâng tôi biết rồi, Giám đốc Tịch!"
Trợ lý Hiểu Mỹ gật đầu. "Giám đốc Tịch, Tiểu Hồng đã gửi dữ liệu của Imperial Entertainment City qua đây. Xin hãy xem qua nó!"
Hiểu Mỹ đã đưa tài liệu trên tay cho Hạ Dạ.
Hạ Dạ lấy nó rồi nhìn một lúc. Cô ấy đọc lướt qua nó rồi gật đầu. "Mmm, có vẻ ổn. Hôm nay vậy là đủ rồi. Hãy gửi đồ về văn phòng. Lấy xe lại đây."
Cô đã đóng tài liệu và đưa chìa khóa cho Hiểu Mỹ.
"Vâng thưa Giám đốc Tịch!"
Cô ấy đã thay đổi rất nhiều trong ba năm qua.
Một Tịch Hạ Dạ lạc quan đã không còn tìm thấy nữa. Điều thay thế hiện tại là vị thế và sự câm thù của cô. Cô ấy toát lên vẻ của một người độc lập và chắc chắn.
Hàn Nhất Phong nhìn xuống cây đèn đường lạnh giá, rồi liếc nhìn cô gái. Sau khi suy nghĩ, anh tiến đến chỗ cô.
"Hạ Dạ, anh thừa nhận anh đã phản bội em trong quá khứ"
Anh ta dừng lại đằng sau cô và nhìn hướng cô đối mặt. Bầu trời bên ngoài rất tối, với những đám mây dày che phủ nó. Nó có vẻ xám xịt. Anh chớp mắt, rồi thở dài, "Xin lỗi Hạ Dạ...Nếu điều này có thể làm em cảm thấy tốt hơn, tôi hy vọng em không đổ lỗi cho ai khác...Cứ cho đó là lỗi của tôi."
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi cảm thấy rất nhiều áp lực lên ngực cô nặng nề hơn và cô ấy suýt nữa đã ngất đi.
⬅ Trước Tiếp ➡