Cô không cảm thấy cần phải giải thích, nên cô quay lại và bước ngay giữa hai người họ. Cô muốn bỏ đi và hành động như thể cô không thấy bất kì điều gì.
Khi cô đi ngang qua hai người họ, Tịch Tâm Ý nắm lấy vai cô một cách tuyệt vọng. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của cô ấy, cô cầu xin, "Em biết chị ghét em. Em thực sự xin lỗi... nhưng tuần tới là sinh nhật của ông nội. Ông ấy thực sự rất quan tâm đến chị, Cha, Mẹ, và Bà... Họ đang thực sự lo lắng vì chị đã không bao giờ quay trở lại..."
"Buông ra?"
Trước khi Tịch Tâm Ý nói hết câu, giọng hét lạnh như băng của Tịch Hạ Dạ vang cả một vùng.
"Chị!"
"Cô đã làm gì mà tôi ghét cô đến ư? Tịch Tâm Ý, mẹ tôi Thẩm Văn Na chỉ sinh ra tôi, Tịch Hạ Dạ, vì vậy -?"
Tịch Hạ Dạ đã lay cách tay của Tịch Tâm Ý ra, và mắt cô nhìn vào Tịch Tâm Ý như thể nhìn vào một người xa lạ. Giọng cô nghe lạ và lạnh lùng. "Tôi không có anh chị em ruột. Đừng có diễn trò trước mặt tôi nữa. Cô có thể không mệt, nhưng tôi thì mệt, vậy là đủ rồi."
Cử chỉ đột ngột Tịch Hạ Dạ và gần như đã làm Tịch Tâm Ý ngã khụy một lần nữa, nhưng Hàn Nhất Phong nhanh chóng giữ cô.
"Hạ Dạ, chính tôi mới là người làm cô thất vọng. Cô đừng thù hận Tâm Ý như thế. Tôi sẽ tìm cách bù đắp nếu điều đó khiến cô dễ chịu hơn phần nào."
Hàn Nhất Phong choàng tay ôm Tịch Tâm Ý đang khóc sướt mướt vào lòng. Tỏ thái độ bực dọc, anh ta trừng mắt nhìn Hạ Dạ một cách lạnh lùng.
Hạ Dạ nhẹ ngước nhìn người đàn ông đối diện. Vẫn là khuôn mặt với những đường nét thân thuộc ngày nào, nhưng nay, sao cô thấy xa lạ quá. Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Dạ thấy nơi ngực trái đau nhói cùng những cảm xúc chẳng nói thành lời, nhất là khi anh ấy nhìn cô bằng ánh mắt vô tâm xen chút khó chịu.
Cô nhoẻn miệng, cười cay đắng cho chính mình. Nhưng bản tính kiên cường và lòng tự tôn vốn có không cho phép cô tỏ ra yếu mềm, đặc biệt trước mặt hai con người này. Dành cho Nhất Phong cái nhìn kiên định, cô gái thốt lên đầy bình thản, giọng điệu lạnh băng: "Bù đắp? Anh định bù đắp cho tôi thế nào đây? Xin lỗi, cầu xin tôi tha thứ, và cầu mong tôi sẽ chúc phúc cho hai người từ tận đáy lòng à?"
Sự nhạo báng ngập trời trong lời nói rồi lướt qua khuôn mặt đầy tinh tế của Hạ Dạ. "Hay lại như lần trước, quăng cho tôi một tấm sét với số tiền kếch xù đây, anh Hàn?"
Nghe đến đó, biểu cảm trên khuôn mặt Nhất Phong bất ngờ thay đổi. Anh chẳng biết nên đáp lại lời cô gái này thế nào.
"Chị à, Nhất Phong thật sự mong chị có thể vượt qua chuyện này…Em cũng vậy…"
Thấy Hàn Nhất Phong vẫn cứ im bặt, Tâm Ý hắt hơi nhẹ rồi thoát khỏi vòng tay ôm ấp của anh. Tâm Ý định nắm lấy tay Hạ Dạ như để an ủi phần nào. Nhưng đáp lại chỉ là cái hất tay lạnh lùng của chị gái với ánh nhìn đầy chán ghét.
Hành động vô cảm của Hạ Dạ khiến những giọt nước mắt đang cố kiềm nén của Tâm Ý chực trào ra. Hàn Nhất Phong vừa định bước đến, một nhân vật mặc bộ cánh đỏ chói mắt đã vượt lên trước. Bà ấy giữ Tâm Ý ngồi vững trên ghế, rồi đẩy mạnh Hạ Dạ.
Rầm!
Tịch Hạ Dạ cảm thấy thắt lưng bị xô mạnh. Không kịp phản ứng, cô ngã và đập vào bồn rửa tay ngay sau lưng. Sự lạnh ngắt bao trùm, cánh tay đau nhói không nói thành lời…
"Hạ Dạ, dù có hận Tâm Ý đến cỡ nào thì cứ trút hết lên tôi đây này. Tại sao cứ phải trả thù con bé? Cô không thấy chân Tâm Ý đang bị thương à? Đồ đàn bà máu lạnh."
Giọng nói đầy lo lắng pha lẫn sự chán ghét của Nhạc Linh Tư vang lên khi bà ta cố bảo vệ đứa con gái trong vòng tay. Ánh mắt toát lên vẻ đau khổ tột cùng. "Tôi biết, cô hận tôi đã cướp mất vị trí đáng lẽ thuộc về mẹ của cô. Nhưng cô tự hỏi bản thân mình xem, bao năm qua, tôi và Tâm Ý có bao giờ đối xử tệ bạc với cô không?"
"Mẹ, đừng nóng giận mà mẹ. Chị ấy đã đủ ưu buồn rồi. Đừng kích động chị Hạ Dạ nữa. Con không sao hết. Mắt cá chân của con chỉ bị bong gân nhẹ thôi mẹ ơi!"
Tâm Ý hốt hoảng ngăn cản cơn thịnh nộ của mẹ. Cô sợ mẹ sẽ làm mọi thứ tồi tệ hơn nữa.