⬅ Trước Tiếp ➡
Họ chẳng khác nào đôi tiên đồng ngọc nữ. Những người đi đường ngoái nhìn họ với ánh mắt đầy ghen tị.
"Nhất Phong, mẹ em đã đặt bàn ở nhà hàng rồi. Cô chú Hàn cũng đến rồi đấy, chúng ta nhanh chóng đi thôi."
Tịch Tâm Ý kéo nhẹ cánh tay Hàn Nhất Phong. Giọng nói dịu dàng mà trong trẻo như mật ngọt rót vào tai người nghe.
Hàn Nhất Phong cất điện thoại rồi quay lại dành cho cô gái bên cạnh cái gật đầu đầy yêu thương.
"Để Lý Minh mang hành lý về biệt thự trước. Chúng ta sẽ đi thẳng đến đó."
Tâm Ý mỉm cười duyên dáng, " Nhưng chúng ta vừa trải qua một chuyến bay dài, em cảm thấy khá mệt. Sau bữa ăn tối, em muốn trở về nghỉ ngơi sớm."
Hàn Nhất Phong cười khẽ trước giọng mè nheo của cô gái nhỏ, vươn tay kéo cô ấy vào lòng. Gương mặt thanh tú e thẹn trong lòng người đàn ông. Rồi bất ngờ ngẩng đầu, đặt nhẹ lên môi Nhất Phong một nụ hôn ấm áp.
"Bọn người dâm đãng thích khoe khoang!"
Thanh âm lạnh lùng đầy khinh bỉ làm gián đoạn khung cảnh lãng mạn hiếm có này.
Một giọng nói quen thuộc.
Tịch tâm Ý hốt hoảng. Cô nhanh chóng xoay đầu về nơi phát ra thanh âm thân quen ấy. Đập vào mắt cô là hình ảnh xinh đẹp của Tố Nam. Đôi tay đan chéo nhau, khuôn mặt đầy miệt thị, ánh mắt nhạo báng hướng về phía Tâm Ý.
Là cậu à, Tố Nam?
Gương mặt Tâm Ý hiện lên vài tia kinh ngạc. Cô ấy định cất bước thì vẻ mặt khinh miệt của Tố Nam đã ngăn cô lại. Cô chợt thấy có chút mất mát khi người đàn ông bên cạnh cô, Hàn Nhất Phong, vẫn đang giữ im lặng.
Trong khi Hàn Nhất Phong đang nhìn chằm chằm về phía Tố Nam thì Tịch Tâm Ý càng siết chặt tay hơn nữa.
"Tố Nam, có phải người lúc nãy trên máy bay là cậu không? Tớ cứ nghĩ nhìn nhầm người. Lâu rồi không gặp, cậu khỏe chứ?", nụ cười trên khuôn mặt đẹp của Tâm Ý ngập tràn bóng tối.
"Tôi khỏe. Dĩ nhiên là tôi khỏe rồi. Nhưng nếu không có con vật đáng ghét nào đó bay ngang tầm mắt, tôi chắc chắn còn khỏe hơn nữa đấy."
"Tố Nam, cậu…"
Tịch Tâm Ý không biết nói gì ngoài việc cuối đầu vì câu nói của Tố Nam.
"Đủ rồi"
Cạnh bên, Hàn Nhất Phong, người đã im lặng suốt từ đầu, lại lên tiếng một cách lạnh lùng. Anh đẩy Tịch Tâm Ý ra sau lưng để bảo vệ cô ấy và nhìn Tố Nam với vẻ mặt giận dữ. "Tố Nam, cậu có thể đến tìm tôi nếu cậu giận dữ vì bất cứ điều gì. Không cần phải tấn công Tâm Ý bằng những lời độc ác như vậy."
Khi nghe thấy, Tố Nam không thể không cười lớn bằng sự ức nghẹn trong mắt mình. "Tấn công cô ta bằng lời xấu? Hàn Nhất Phong, tôi chưa bao giờ nghĩ anh thật sự là một tên cặn bã vô tâm như vậy. Tại sao hai người đối xử tệ hại với Hạ Dạ thế này?"
Hạ Dạ
Khi Tâm Ý nghe cái tên đó, cô đã choáng váng. Cơ thể như đông đá, đứng hình.
⬅ Trước Tiếp ➡