⬅ Trước Tiếp ➡
Ah Mo vẫn không hiểu ý định của ông chủ là gì. Thấy Du Thần quá tập trung, anh cũng không dám hỏi nhiều. Vội gật đầu đáp trả rồi lên ghế lái của mình.
"Ông chủ, bây giờ chúng ta về nhà hay sao ạ?",Ah Mo hỏi nhẹ.
"Về dinh thự Maple". Sau đó, anh ta gập laptop lại, xoa nhẹ hai huyệt thái dương, Du Thần ngã người về phía sau ghế, nhắm nhẹ mắt nghỉ ngơi sau một ngày dài đầy mệt mỏi.
"Vâng"
Thấy hành động của Du Thần, Ah Mo cố ý giữ im lặng. Anh ta khởi động xe, ngay lập tức, chiếc xe lao vào màn mưa trắng xóa…
Ngay cả khi Bệnh viện T cách sân bay khá xa, nhưng nhờ có đường cao tốc, Hạ Dạ chỉ mất khoảng hai mươi phút để đến đó.
Khi Hạ Dạ đến, cổng A của sân bay đông nghẹt người đang đợi người thân của mình. Mọi người đến từ khắp nơi trong Thành phố. Một vài người làđại diện các công ty du lịch hoặc tập đoàn lớn đến đón khách. Hạ Dạ dễ dàng nhận ra điều đó nhờ những tấm biển thiết kế họ cầm trên tay, cố chen chúc giữa đám đông. Dòng người đông nghẹt khiến cô gái nhỏ không thể tiến sâu vào bên trong.
Mọi người đổ dồn về phía đại sảnh rồi rời đi. Chẳng mấy chốc, dòng người cũng vơi dần. Không lâu sau, chỉ còn lát đát vài người.
Đợi một lúc lâu vẫn không thấy Tố Nam xuát hiện, Hạ Dạ vội lấy điện thoại liên lạc, nhưng mãi vẫn không có phản hồi từ đầu dây bên kia. Còn đang lưỡng lự có nên đến trung tâm hỗ trợ tìm cô bạn không thì tiếng hét ngọt ngào phía sau lưng khiến Hạ Dạ giật bắn người.
" Hạ Dạ. Hạ Dạ. Tớ đây này!"
Lần theo tiếng gọi, cuối cùng Hạ Dạ cũng bắt gặp hình ảnh quen thuộc của cô bạn thân giữa đám đông xa lạ.
Tố Nam nhấc cao hành lý trên tay, trong khi cơ thể mảnh khảnh xuyên qua đám đông hướng về phía Hạ Dạ.
Gương mặt thanh tú nở một nụ cười rạng rỡ với cô gái đối diện.
Bam!!!
Ngay khi gặp Hạ Dạ, Tố Nam ném ngay đống hành lý cồng kềnh của mình sang một bên, ôm chầm lấy cô bạn đầy hạnh phúc. Tố Nam như thể mè nheo bên tai Hạ Dạ, "Thật tuyệt. Chúng ta đã xa nhau mấy tháng rồi đấy. Tớ nhớ cậu lắm, Hạ Dạ!"
Rồi cô nàng siết chặt eo Hạ Dạ, mạnh đến độ Hạ Dạ tưởng như cơ thể cô sắp bị gãy làm đôi vậy.
Sau một màn ôm ấp trìu mến, cuối cùng Tố Nam cũng thả Hạ Dạ ra.
Hạ Dạ khẽ nâng tay gỡ kính râm cô vẫn đeo từ lúc nãy, đặt vào túi xách.
"Tay cậu sao vậy, Hạ Dạ?"
Tố Nam để ý thấy bàn tay của cô bạn thân đã được băng bó kỹ càng. Cô nhanh chóng kéo đôi tay ấy, kiểm tra cẩn thận. Đôi mắt to ánh lên sự lo lắng.
Hạ Dạ khẽ mỉm cười, vỗ vai cô bạn trấn an, "Đừng lo. Chỉ là bỏng nước tràấy mà. Tớ đã băng bó ở bệnh viện rồi."
"Sao cậu bất cẩn thế? Có đau lắm không Hạ Dạ?", Tố Nam cau mày, không quên trừng mắt nghiêm khắc với cô bạn rồi kiểm tra bàn tay ấy một lần nữa như để chắc chắn. Thấy nụ cười dịu dàng của Hạ Dạ, Tố Nam mới chậm rãi buông tay và thôi không cằn nhằn nữa.
"Về ăn một tí gì thôi, Tố Nam. Tớ đã đặt vài món ăn tối rồi. Cậu vừa trải qua một chuyến bay dài, chắc là đói lắm phải không?"
⬅ Trước Tiếp ➡