⬅ Trước Tiếp ➡
Cửa hàng đồ ngọt phía sau đột nhiên vang lên tiếng chuông gió leng keng, có người đi ra, cùng với hương thơ๓ ngọt ngào của bánh ngọt trà sữa, ngồi xuống bên trái cô.
Tạ Di quay đầu, đối diện với đôi mắt hoa đào xinh đẹp phía trên chiếc khẩu trang.
“Nhân viên nói bột matcha của họ hết rồi, không làm được bánh matcha.”
“Vậy nên…” Tạ Di nghiêng đầu nhìn túi đồ tɾong tay anh, vừa định hỏi anh đã mua vị gì.
Thì nghe Thẩm Dương Khanh nói “Vậy nên, anh đến siêu thị mua bột matcha trước, rồi mang đến cửa hàng đồ ngọt nhờ họ làm bánh matcha, vì thế mới đến muộn một chút.”
Thẩm Dương Khanh lấy chiếc bánh matcha thơ๓ nồng từ tɾong túi ra, có thể thấy là đặt làm riêng, bởi vì phía trên còn có ba số 6.
Tạ Di không nhịn được phì cười “Lão Thẩm, anh không rời được con số sáu sáu sáu này rồi sao?”
“Con số may mắn biết bao.” Thẩm Dương Khanh rấtthuận tay cắm ống hút vào ly trà sữa đưa cho cô, mắt cười dịu dàng nói “Anh thích lắm đấy.”
Du Hồng Huyên cắn lấy ống hút ly trà sữa của Tạ Di. Đúng vậy, Du Hồng Huyên.
Rõ ràng vừa nãy còn không ở đây, lại không biết xuấthiện từ đâu, rồi lấy tốc độ sét đánh không kịp bịt tai cắn lấy ống hút của Tạ Di.
Dưới ánh mắt nguy hiểm tức thì của Thẩm Dương Khanh, Du Hồng Huyên uống một ngụm lớn, sau đó nhận lấy ly trà sữa, nghiêng đầu cười rạng rỡ.
“Ngon quá Trung Thẩm, sao cậu biết dạo này tôi cũng thích vị matcha thế?”
Tạ Di lập tức giơ ngón cái khen ngợi “Có gu ”
Du Hồng Huyên gãi đầu “He he.”
Thẩm Dương Khanh mỉm cười, kín đáo dịch bánh matcha về phía Tạ Di một chút “Mặc kệ cậu thích gì.”
“Trung Thẩm, cái miệng 37 độ của cậu sao có thể nói ra lời lạnh lùng như vậy chứ ”
Tạ Di lại khen “Được đấy Tiểu Du, học không ít trend nhỉ.”
Du Hồng Huyên “Đó là điều bắt buộc, mọi người đều giỏi chơi trend như vậy, sao tôi có thể tụt lại được, đừng nói nữa, bây giờ tôi ngày nào cũng chơi trend tɾong đội, đồng đội đều muốn đánh tôi đó hahaha.”
Thẩm Dương Khanh “Đây là chuyện đáng tự hào sao?”
“Tóm lại ”
Du Hồng Huyên đứng dậy, đi đến trước mặt Thẩm Dương Khanh và Tạ Di, cố gắng chen vào ngồi giữa họ.
Một tay khoác vai mỗi người, mặt hướng ra phố Hạnh Hoa trước mắt, nở nụ cười thật tươi.
“Bộ ba phố Hạnh Hoa, mãi mãi không chia lìa ”
Tạ Di bị bầu không khí phấn khích của cậu ta lây nhiễm cười ha hả, lại đột nhiên nghe thấy một giọng nói u uất từ bên cạnh.
“Sao lại là bộ ba chứ…”
Quay đầu nhìn, thì thấy Lại Băng Tuyền khoanh tay nhìn cô đầy oán trách, nhìn chằm chằm...
“Ờ…”
Tạ Di chột dạ gãi đầu, quả quyết giơ bốn ngón tay “Bây giờ là bốn… không đúng ”
Một giọng nói quen thuộc khác cùng tiếng bước chân tiến đến. “Cô Tạ, cái định vị cô đưa tôi thật sự không dễ tìm lắm, là do tín hiệu kém à…”
Liễu Ốc Tinh từ góc đường đi ra, nhìn thấy cảnh tượng bốn người họ đang giằng co thì không khỏi sững sờ.
Nghi hoặc hỏi “Đây là đang chơi trò gì vậy?”
Lại thấy Tạ Di xoạt một tiếng giơ thêm một ngón tay nữa, năm ngón tay giơ cao, nhe răng cười vô cùng rạng rỡ.
“Bây giờ là bộ năm rồi ”
“Á? Bộ năm gì, là trò chơi mới hả…”
“Hừ, Liễu Ốc Tinh, cô không biết đâu, Tạ Di vừa định bỏ rơi chúng ta ”

⬅ Trước Tiếp ➡