Các nhân viên bên cạnh lập tức tay chân luống cuống đưa tay ra vớt, vậy mà không một ai vớt được.
"Ây Mau bắt lấy "
"Đừng để nó bay về phía đó, phá hỏng khung hình là đạo diễn Ngưu chắc chắn sẽ phát bệnh bò điên đó."
"Mau…"
Trong lúc cả đám người hỗn loạn, Tạ Di đã nhanh chóng hai tay nhấc váy lên, sải bước, lao về phía trước.
"Để tôi "
Việc này cô giỏi mà.
Ba bước gộp làm hai, lại thêm một cú sải bước dài, nếu không phải trang phụckhông cho phép thì cô chắc chắn còn phải thêm một cú trượt người nữa.
Đây này, đuổi kịp rồi.
Tạ Di đưa tay ra vớt chiếc khăn ch0àng đang ở ngay trước mắt.
Lại nghe thấy tiếng hét xé lòng của nhân viên phía sau "Cô Tạ Quay lại đi "
Hửm?
Mải đuổi the0 khăn ch0àng quá, nhất thời không để ý cô đã chạy lên con đường hoa rồi.
Mà vào đúng khoảnh khắc cô sững người này, chiếc khăn ch0àng trượt khỏi kẽ tay, cứ thế bay đến trên mặt Thẩm Dương Khanh.
Tấm voan mỏng màu xanh lục nhẹ nhàng phủ lên khuôn mặt tuấn mỹ rõ nét của Thẩm Dương Khanh. Vẻ mặt anh chỉ sững lại một thoáng chốc, sau đó liền cụp mắt xuống, che đi ý cười hiện lên nơi đáy mắt.
Giơ tay lên, ôm trọn lấy Tạ Di đang lao tới vào lòng một cách chắc chắn, tấm voan cũng vừa hay trượt khỏi mặt, rơi vào tɾong cái ôm của họ.
Tất cả chỉ xảy ra tɾong nháy mắt.
Từ góc nhìn của khán giả.
Tạ Di mặc lễ phụcváy voan màu xanh lục nhấc tà váy cực lớn, như chú bướm linh động tɾong ngày xuân bay tới.
Mà Thẩm Dương Khanh chỉ cần quay đầu lại nhìn thấy cô từ cái nhìn đầu tiên đã nở nụ cười, dang rộng vòng tay đón lấy cô.
Cái ôm này đã chạm vào trái tim của tất cả mọi người.
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Không nha Không nha không nha không nha không nha không nha?
Ngọt đến mức tôi thậm chí tưởng là vide0 AI do fan cắt ghép Aaaaaa đây là thật sao?
Vãi chưởng không hổ là ngày kết thúc, vừa lên đã cho tôi gặm một quả hint to
Ai hiểu được khoảnh khắc bà Tạ chạy tới chứ, linh động quá
Bà Tạ hôm nay đẹp làm tôi xỉu
Đồ án tốt nghiệp của Nữ Oa sao… cũng thú vị đấy.
Nhìn nụ cười không đáng tiền kia của ông Thẩm kìa, để anh ta sướng rồi
Không thể nào không thể nào, ngày kết thúc này không phải là như tôi nghĩ đó chứ, aaaaaa không thể nào không thể nào.
Khoan đã, hình như tôi nhận ra điều gì đó rồi Tôi có dự cảm Lần này tôi thật sự có dự cảm mãnh liệt
Phó đạo diễn trên sân khấu sớm đã che mặt khóc rống, còn đạo diễn Ngưu thì cầm micro trợn mắt há mồm.
Không nha, cái này lại không giống như đã nói trước rồi nha
"…"
"Thôi bỏ đi."
Chính vì mãi mãi tùy hứng và không thể đoán trước, cho nên mới là cô Tạ mà.
Đạo diễn Ngưu dùng một cánh tay đẩy phó đạo diễn đang phá hỏng bầu không khí khóc la oai oái bên cạnh ra, nhảy xuống sân khấu đi đến trước mặt Tạ Di và Thẩm Dương Khanh.
"Xin hỏi vị khách mời nữ này và vị khách mời nam này, hôm nay là ngày tỏ tình cuối cùng của chương trình chúng ta, hai người công khai ôm nhau vào ngày tỏ tình, không lẽ là đợi không kịp nữa muốn tỏ tình ngay bây giờ sao?"
Đạo diễn Ngưu vừa nói vừa điên cuồng nhướng mày ám chỉ, chỉ thiếu điều viết hai chữ "mong đợi" lên mặt thôi.
"Nói ra có thể ông không tin."