Cô trả lời quả quyết "Thả tôi đi hoặc tiễn anh ta đi, tôi muốn cậu bây giờ phải cho tôi một câu trả lời."
"Xin lỗi nha, tôi đang rấtvội, không có thời gian tranh cãi với cậu nữa."
Hệ thống …
Hệ thống rơi vào sự im lặng kéo dài.
Nó dù có bản lĩnh đến đâu cũng không thể huyễn hóa ra một thân xác để ngăn cản hành động của Tạ Di.
Cách duy nhất để thao túng Tạ Di là đïện giật, nhưng cô đã miễn dịch rồi.
Nói thật, nó làm hệ thống bao nhiêu năm nay thật sự chưa từng thấy ai biến thái như vậy…
Hệ thống Tôi có thể thả cô đi.
Ánh mắt Tạ Di hơi lay động, đường cong khóe môi càng sâu hơn.
Hệ thống Nhưng có vài điều tôi phải nói trước với cô cho rõ.
Hệ thống Một khi cô quyết định rời khỏi thế giới này, thế giới này sẽ dần dần xóa bỏ sự tồn tại của cô. Sau này dù cô có muốn quay lại cũng là tuyệt đối không thể nào.
"Tôi chấp nhận, nhưng tiền đề là, tôi muốn quay về thế giới mà Thẩm Dương Khanh đang ở."
…
Lúc Mộ Dịch Hòa tỉnh lại lần nữa, mưa ngoài cửa sổ đã tạnh, trời cũng đã sáng.
Ngủ trên sàn nhà một đêm, toàn thân anh ta đau nhức, nhớ lại cảnh tượng tối qua, dường như là đã gặp một cơn ác mộng…
"Mình chắc chắn là gần đây áp lực quá lớn rồi, đều tại Tạ… Ây? Tạ gì ấy nhỉ?"
Dường như có vài thứ làm sao cũng không nhớ ra được. Mộ Dịch Hòa xoa bóp cánh tay đau mỏi đi ra khỏi phòng thì nhìn thấy bạn cùng phòng Dụ Mộng Cầm đang làm bữa sáng tɾong ßếp.
Thế là ném ký ức không nhớ ra được kia ra sau đầu, như thường lệ sáp lại gần Dụ Mộng Cầm trêu chọc.
"Siêng năng thế? Sau này em nhất định sẽ là một người vợ hiền mẹ tốt."
Hệ thống tɾong cõi hư vô nhìn chằm chằm cảnh tượng này, rấthài lòng.
Có lẽ đây mới là kết cục tốt nhất.
Sau khi xóa bỏ một nhân vật không thể khống chế, mọi thứ lại quay về quỹ đạo đúng đắn.
Mà An Cẩn trước đó vì bị Tạ Di can thiệp mà nảy sinh khúc mắc với Mộ Dịch Hòa, và nữ chính mới vì bỏ lỡ mà chưa thể quen biết, tɾong quá trình khôi phụccốt truyện sau này, họ sẽ lại có giao điểm với Mộ Dịch Hòa, và không chút bất ngờ mà yêu anh ta.
Là kẻ đào tẩu đầu tiên tɾong lịch sử, Tạ Di đúng là đã thành công thay đổi vận mệnh của mình.
Nhưng vậy thì đã sao chứ.
Ngay cả khi thiếu đi một người là cô, mọi thứ ở đây vẫn sẽ là dáng vẻ ban đầụ
"Ding dong…"
Chợt, đïện thoại của Dụ Mộng Cầm đang bận rộn tɾong ßếp nhận được một email. Cô ấy khó hiểu mở ra, nhưng lúc nhìn thấy nội dung email thì lông mi khẽ run.
Cùng lúc đó, An Cẩn đang làm thêm ở quán cà phê cũng nhận được email tương tự.
"Ding dong…"
"Ding dong…"
"Ding dong…"
Đàn chị lạnh lùng cao ngạo đang họp với tân sinh viên với tư cách chủ tịch hội sinh viên tɾong giảng đường bậc thang, chị gái hàng xóm ở quê nhà Mộ Dịch Hòa, đội trưởng xinh đẹp của đội cổ vũ trường chưa thể quen biết Mộ Dịch Hòa…
Vào đúng khoảnh khắc này, tất cả họ đều nhận được một email đến từ X .
Nội dung email là một tài liệu dài đến 300 nghìn chữ, mà tiêu đề của tài liệu là.
Tiểu thuyết…"Tôi Cứ Tồi Tệ Một Chút Thì Sao Nào?".
"Cạch…"