"Tiểu Di à, xét thấy hành tung của con khoảng thời gian này quá tệ hại, bên bác sĩ cũng yêu cầu con ở nhà tĩnh dưỡng, cho nên... bố mẹ chỉ đành nhốt con ở nhà một thời gian thôi."
The0 tiếng bước chân của bố mẹ Tạ dần xa ngoài cửa, giọng nói của Hệ thống lại xuấthiện.
Hệ thống Tôi đã cho cô cơ hội lựa chọn.
Hệ thống Đàm phán với cô, chẳng qua là vì tôi sợ phiền phức, nhưng tuyệt đối không phải là không khống chế được cô.
Hệ thống Cô phải biết, chỉ cần cô còn ở thế giới này, cô không thể nào muốn làm gì thì làm.
"Đây chính là lý do dù thế nào tôi cũng phải rời khỏi thế giới này."
Tạ Di nhìn cánh cửa bị khóa chặt, bình tĩnh nói.
Hệ thống Tùy cô nói sao thì nói, dù sao thì đó là chuyện không thể nào.
Giọng nói của Hệ thống biến mất, tɾong phòng lại lần nữa chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Tạ Di không ồn ào cũng không làm loạn, yên yên tĩnh tĩnh ngồi trước máy tính gõ bàn phím.
Bố mẹ Tạ sẽ đúng giờ mở cửa đưa thức ăn cho cô, tuy bị cầm tù, nhưng không lo ăn uống.
Mãi đến khi cô gõ xong chữ cuối cùng trên máy tính, liếc nhìn thời gian, xác định giờ này bố mẹ Tạ đã ngủ say.
Kéo hộp dụng͟͟ cụ từ gầm giường ra, mở ra, một tay vớ lấy một đống dụng͟͟ cụ, nở nụ cười tà mị.
"Rầm Bốp bốp Rầm rầm Choang Rầm rốp choang choang rầm rầm Rầm rầm choang bốp bốp rầm "
Sau một hồi tiếng cạy khóa, mười mấy cái khóa lần lượt rơi xuống đất.
Tạ Di đẩy cửa phòng ra, lại lần nữa cười tà mị.
Tự do, cô tới đây...
Bố mẹ Tạ bị ép thức tỉnh, đuổi the0 ra ngoài.
Tạ Di cũng không chậm trễ một giây nào, co giò bỏ chạy.
Thế là đêm hôm khuya khoắt, trên đường phố xuấthiện một cảnh tượng kỳ lạ.
Cô gái phía trước chạy như điên như chó dại, bố g͙ià mẹ g͙ià phía sau thở hồng hộc đuổi the0.
"Về, về đây..."
"Tiểu Di, đừng chạy Về đây..."
Tạ Di không những không dừng lại, còn vui vẻ nhảy lên, vừa chạy vừa biểu diễn một đoạn ba lê trên không.
"Tôi tự do rồi..."
Mẹ Tạ mệt muốn đứt hơi "Con bé này "
Bố Tạ chạy đến mức phải chống hông "Nhưng con bé này đúng là từ nhỏ đã giỏi cạy khóa thật..."
Mẹ Tạ "Đúng vậy, hồi nhỏ khóa điều khiển tɾong tủ quần áo, khóa ô tô cũng cạy ra được "
Bố Tạ "Cũng không biết là giống ai nữa. Haizz, nhưng mà nghĩ thế này, con bé hình như từ nhỏ đã cái tính đó rồi, đâu phải mấy hôm nay mới trở nên kỳ lạ đâụ.."
Tạ Di đang chạy phía trước bước chân khựng lại, tim có một khoảnh khắc run rẩy, cô quay đầu lại.
Bố mẹ Tạ vẫn đuổi the0 cô hét lớn
"Về đây "
"Ngoan ngoãn về phòng đi Ai cho con ra ngoài..."
Nhưng dường như có một giọng nói khác vang lên tɾong đầu cô.
Là giọng nói dịu dàng của bố mẹ thời thơ ấu, tɾong ký ức.
"Đi đi Tiểu Di."
"Đi tìm kiếm tự do đi."
"..."
Bố mẹ trước mắt, biểu cảm của họ vẫn là tức giận và bất đắc dĩ.
Nhưng có một khoảnh khắc, Tạ Di nhìn thấy một tia mềm mại thoáng qua tɾong mắt họ.
Sự mềm mại đã giãy thoát khỏi sự trói buộc của cốt truyện, chỉ bộc lộ ra với mỗi mình cô.
Thế là vào khoảnh khắc này, niềm tin tɾong lòng cô càng thêm kiên định.