Đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, hình ảnh trước mắt đã h0àn toàn khác biệt.
Là vườn sau của biệt thự Yêu Sát, chiếc ghế xích đu có thể ngồi hai người kia, cô thường cùng Thẩm Dương Khanh ngồi ở đó ngắm sao sau khi livestream kết thúc.
Nhưng giờ phút này, chỉ có một mình Thẩm Dương Khanh ngồi ở đó, yên tĩnh, không biết đang suy nghĩ gì.
"..."
Tạ Di đứng bên cạnh hồi lâu, từ từ đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh.
"Hóa ra anh không nhìn thấy."
"Tạ Di..."
Người đàn ông bên cạnh chợt lên tiếng, Tạ Di vội quay đầu nhìn qua.
Chỉ thấy anh đang cúi mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve con búp bê thạch cao xấu xí từng bị cô vẽ nguệch ngoạc tɾong tay.
Giọng anh hơi khàn, nhưng tɾong giọng nói lại có sự dịu dàng quen thuộc của cô, và sự kiên định khiến người ta an lòng.
Anh nói
"Anh sẽ đợi em."
"Bất kể bao lâụ"
Tim Tạ Di chợt run lên một cái, vô cớ nhớ lại câu anh từng nói đùa lúc trước.
"Em biết mà, anh giỏi nhất là chờ đợi."
Cô không khỏi mím môi cong lên một đường cong nhàn nhạt, ngước mắt nhìn anh một cách kiên định, dù cho anh không nhìn thấy mình.
"Xin lỗi anh nhé lão Thẩm, lại phải để anh đợi em nữa rồi."
"Nhưng lần này..."
Tạ Di cúi người sát lại gần anh, hơi nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh.
"...Sẽ không để anh đợi quá lâu đâụ"
Sau đó xuấthiện một dòng đïện không ổn định, cơ thể bán tɾong suốt của cô biến mất tɾong thế giới game.
Thẩm Dương Khanh chợt ngẩng mắt lên, đầu ngón tay khẽ run, the0 phản xạ quay đầu nhìn về vị trí bên cạnh.
Vẫn là trống rỗng, không có ai từng đến.
Nhưng mà...
"Tạ Di."
"Là em, đúng không?"
...
Tạ Di xoạt một tiếng mở mắt, ngồi dậy từ trên giường.
Lần này, vì thời gian ngất đi quá ngắn, cô chỉ bị đưa đến phòng y tế của trường, thậm chí Mộ Dịch Hòa ở giường bệnh bên cạnh còn chưa tỉnh lại.
Phản ứng đầu tiên của cô là xắn tay áo lên kiểm tra vòng tay game trên tay, không khỏi nghi hoặc.
Sao trước đó cô thử khởi động đều không có phản ứng, lúc nãy lại đột nhiên có thể vào game được?
Nhớ lại hình phạt đïện giật sau khi đánh Mộ Dịch Hòa xong, Tạ Di bừng tỉnh ngộ, vội vàng xoay người xuống giường đi tìm bác sĩ trường mượn cục sạc, lúc đi ngang qua Mộ Dịch Hòa còn tiện tay tát anh ta hai cái.
Mượn được cục sạc, cắm vào, sạc đïện.
Tạ Di ngồi xổm bên cạnh ổ cắm đïện nghiêm túc đợi mười phút, lúc này mới mang tâm trạng thấp thỏm ấn nút khởi động lần nữa.
Vẫn không có phản ứng.
Tạ Di không tin vào tà ma, nhân lúc dùng bút marker vẽ lên mặt Mộ Dịch Hòa, lại sạc thêm nửa tiếng nữa.
Lần này kiểu gì cũng phải có đïện rồi chứ, nhưng ấn nút khởi động vẫn không có phản ứng.
Cứ thế g͙iày vò mấy lần xong, Tạ Di rút ra một kết luận.
Việc cô đột nhiên vào được game, có thể liên quan đến hình phạt đïện giật kia.
Tuy không biết tại sao lại như vậy, nhưng dường như chỉ có dòng đïện đó mới có thể kích hoạt và khởi động game.
Nói cách khác...
Tạ Di từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Mộ Dịch Hòa vừa tỉnh lại từ cơn hôn mê, mặt còn đang ngơ ngác, nở một nụ cười tà ác.
Cô chỉ cần đánh Mộ Dịch Hòa một lần, là có thể vào game gặp lão Thẩm một lần.
"Cô... cô muốn làm gì..."