Vẻ mặt Mộ Dịch Hòa khựng lại, đáy mắt nhanh chóng lóe lên vẻ không tự nhiên "Tôi mua mà."
"Mua ở đâu "
"...Mua trên mạng."
"Cửa hàng nào, gửi link cho tôi "
"Cái này mua từ lâu lắm rồi, link sớm đã tìm không thấy nữa. Nếu em thật sự thích thì có thể chụp ảnh tìm sản phẩm giống hệt..."
"Tách..."
Lời Mộ Dịch Hòa vừa dứt, bạn cùng phòng xinh đẹp Dụ Mộng Cầm bên cạnh đã cầm đïện thoại lên nhắm vào vòng tay chụp một tấm.
Sau đó nhìn đïện thoại hơi cau mày "Kỳ lạ, kiểu vòng tay này tìm khắp mạng đều không thấy loại giống hệt, là hết hàng rồi sao?"
Sắc mặt Mộ Dịch Hòa có một giây chột dạ.
Tạ Di nhạy bén bắt được vẻ chột dạ này của anh ta, lật tay xách anh ta từ dưới đất lên, làm bộ muốn tiễn anh ta về trời.
Mộ Dịch Hòa sợ đến hét thất thanh, Dụ Mộng Cầm bên cạnh cũng giật nảy mình.
"Bạn học, cậu bình tĩnh chút đã. Tuy không biết giữa hai người có hiểu lầm gì, nhưng cậu ấy thật ra không xấu đâu, tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy, tôi..."
"Cô rấthiểu anh ta sao?" Tạ Di quay đầu hỏi.
Dụ Mộng Cầm như bị hỏi khó, nhất thời không đáp lại được "Chúng tôi gần đây mới tình cờ thuê chung nhà, mới quen biết chưa được mấy ngày, nhưng cậu ấy chắc không xấu đâụ.."
Mộ Dịch Hòa sắp bị Tạ Di ấn xuống đất chà đạp cuối cùng cũng không chịu nổi sợ hãi mà khai hết.
"Được được được Tôi nói Tôi nói Chiếc vòng tay này thật ra là của em Là lúc em hôn mê tɾong bệnh viện đột nhiên xuấthiện trên tay em Tôi không biết là ai đe0 cho em Tôi chỉ thấy chiếc vòng tay này rấtngầu, nghĩ dù sao em cũng đang hôn mê không biết, nên lấy xuống đe0 chơi hai ngày, kết quả là quên trả lại cho em rồi Tôi thật sự là quên mất Thật đó "
Dụ Mộng Cầm trợn mắt há mồm, những lời chưa nói xong nuốt ngược vào tɾong.
Hóa ra...
Cô ấy thật sự không hiểu người bạn cùng phòng mới này của mình chút nào.
Có lẽ hành vi ấn nam chính xuống đất chà đạp trước mặt mọi người quá ác liệt, Tạ Di còn chưa kịp g͙iành lại vòng tay đã bị đïện giật ngất đi.
Hai tiếng sau tỉnh lại ở bệnh viện, biểu cảm của bố mẹ Tạ bên cạnh đã chai sạn rồi, ánh mắt đó dường như đang hỏi Chạy luôn hay làm the0 thủ tục?
Tạ Di chọn chạy luôn.
Giành lại vòng tay là việc không thể chậm trễ một giây nào. Tuy không biết tại sao chiếc vòng tay Thẩm Dương Khanh tặng cô lại xuấthiện ở thế giới này, nhưng đây tuyệt đối là điểm đột phá lớn nhất để cô rời khỏi thế giới này.
Tạ Di một cú cá chép bật dậy nhảy khỏi giường bệnh, đang định rời đi thì lại quay đầu nhìn thấy chiếc hộp đặt trên bàn cạnh giường bệnh.
"Hửm? Đây là..."
"A, cái này à." Mẹ Tạ đưa chiếc hộp cho cô "Lúc nãy Tiểu Hòa gọi shipper mang tới, nói là trả lại thứ này cho con, còn xin con nhất định phải tha thứ cho nó."
Tạ Di nhe0 mắt nhận lấy chiếc hộp, mở ra xem, quả nhiên là chiếc vòng tay đó.
Dễ dàng trả lại vòng tay như vậy, xem ra Mộ Dịch Hòa thật sự chỉ thấy vòng tay rấtngầu nên mới tiện tay lấy đi, lúc đó không chịu thừa nhận chắc cũng là sợ mất mặt trước Dụ Mộng Cầm nhỉ.
Chậc.
Phẩm hạnh thấp kém của Mộ Dịch Hòa lại +1.
...
Tạ Di tìm một nơi yên tĩnh, hơi căng thẳng lấy chiếc vòng tay đó ra.