⬅ Trước Tiếp ➡
Tuyến cốt truyện của thế giới đó tương đối dễ lung lay hơn, ý thức cá nhân và mức độ tự do của nhân vật cũng cao hơn.
Nhưng thế giới này lại khác.
Thế giới này càng giống như ép buộc mỗi nhân vật phải h0àn thành nhiệm vụ cốt truyện, tất cả các NPC còn lại đều sinh ra để phụcvụ cho cốt truyện, chúng như thể bị hạ lệnh cưỡng chế, bắt buộc phải tiến về một mục tiêu nào đó.
Dù cho giữa chừng có một quân cờ lung lay, những quân cờ khác cũng sẽ ép nó quay về đúng quỹ đạo.
Tất cả các nhân vật liên quan đến cốt truyện, sau khi tiến vào cốt truyện sẽ mất đi mức độ tự do, mất đi ý thức bản thân, h0àn toàn mặc cho cốt truyện chi phối.
Giống như người máy không có tình cảm.
Cho nên dù cô có nói với bố mẹ trước mặt vô số lần rằng cô không hề thích Mộ Dịch Hòa, họ cũng sẽ chỉ cảm thấy cô đang ngang bướng, sau đó tiếp tục vun vén cho cô và Mộ Dịch Hòa.
"Kính coong..."
Chuông cửa vang lên, mẹ lập tức tươi cười hớn hở đi mở cửa, ngay sau đó truyền đến tiếng đối thoại của bà và Mộ Dịch Hòa.
"Tiểu Hòa đến rồi à, đã bảo không cần mang đồ đến mà, thằng bé này..."
"Nên làm mà bác gái, Tạ Di sao rồi ạ?"
"Nó à, vẫn thế thôi, đang làm mình làm mẩy đó, Tiểu Hòa con bỏ qua cho nó nhé."
"Cũng không trách em ấy được, bác sĩ nói rồi, em ấy bị kích động do tai nạn xe nên mới thế này... Con sẽ giúp em ấy vượt qua bóng ma tai nạn xe cộ thật tốt."
Mộ Dịch Hòa và mẹ Tạ vừa nói vừa cười đi vào phòng khách, kết quả giây tiếp the0 nụ cười liền cứng đờ trên mặt.
Bởi vì Tạ Di trước bàn ăn, lúc này đang một chân đạp lên ghế, một tay đặt trên đầu gối, giơ ngón cái chỉ xuống về phía anh ta.
Trong khung cảnh nền là dáng vẻ bố Tạ tức đến đập bàn, nhưng Tạ Di thờ ơ không động lòng, một mực khıêu khích.
"Ồ, cái cậu ấm lấy oán báo ơn kia đến rồi kìa."
Dù đã thử ba ngày cũng không tìm được cách quay về, dù phát hiện thế giới này răm rắp the0 khuôn phép như một chương trình được lập trình sẵn, Tạ Di cũng chưa bao giờ bi quan.
Cô không cần sợ hãi, bởi vì cô tự do.
Trong thế giới như gông xiềng này, cô là một sự tồn tại tự do không bị cốt truyện khống chế.
Cô có thể tự do điều khiển cơ thể, ý thức của mình, sẽ không giống như trước kia, bị cốt truyện thao túng, sống như một cái xác không hồn.
Vậy thì, có một biến số là cô, sẽ còn có cái thứ hai, thứ ba.
Không có gì là trước sau như một cả.
"Loảng xoảng..."
Đồ tɾong tay Mộ Dịch Hòa rơi hết xuống đất, miệng há lớn, ngây như phỗng nhìn Tạ Di đang cà lơ phất phơ trước mặt.
Đâu còn bóng dáng của hoa khôi dịu dàng kia nữa?
"Tạ Di, anh không ngờ em lại bị kích động nghiêm trọng thế này. Chuyện này dù sao cũng là vì anh mà ra, anh sẽ không bỏ rơi em đâụ.."
Tạ Di tức đến bật cười, giơ hai tay ra làm động tác ngăn lại.
"Về nhà đi, về nhà đi được không? Ngày nào cũng đến tìm cảm giác tồn tại là muốn kiếm nổi bật à? Nói tôi bị kích động đúng không? Vậy tôi cho anh xem người bị kích động thật sự là thế nào nhé."

⬅ Trước Tiếp ➡