⬅ Trước Tiếp ➡
Rót lại một cốc nước đầy đang chuẩn bị ra vườn hóng gió cho tỉnh táo, thì thấy một bóng người loạng choạng đi xuống từ tɾong bóng tối cầu thang.
"Khụ... khụ khụ..."
Người đi xuống chính là Khâu Thừa Diệp tự cho mình tửu lượng rấttốt, nhưng thực chất lại là người say sớm nhất.
Anh ta rõ ràng là say đến hồ đồ rồi, giống như đống bùn nhão vịn vào tường mới có thể miễn cưỡng đi lại.
Anh ta cũng là vì cổ họng khô khốc muốn xuống lầu tìm cốc nước uống, lại đột nhiên nhìn thấy cái bóng kéo dài trên mặt đất.
"Ai đó..."
Khâu Thừa Diệp làu bàu khó chịu, khó khăn ngước mắt muốn nhìn rõ người trước mặt.
Bỗng nhìn thấy một gương mặt tinh xảo lạnh nhạt, đôi mắt tɾong sáng tinh khiết như ánh trăng, cô ấy khẽ cau đôi mày liễu, cứ thế nhìn anh ta.
Chỉ một ánh mắt, Khâu Thừa Diệp liền sững người một chút.
Sau đó một luồng xúc động ập lên đại não.
Anh ta the0 phản xạ, không thể kiểm soát, mở miệng nói
"Liễu Ốc Tinh..."
"Tôi thích cô."
"Ào ào..."
Chất lỏng lạnh băng từ trên mặt dội xuống, giọt nước lăn vào cổ, lập tức lạnh thấu tim gan.
Khâu Thừa Diệp nằm thẳng cẳng trên mặt đất, đột nhiên bị lạnh làm cho giật mình ngồi bật dậy, quệt nước trên mặt, chửi ầm lên
"Ai Đứa nào dám tạt nước vào ông? Không muốn sống nữa đúng không? "
Nhưng không ai đáp lại anh ta, xung quanh không một bóng người, chỉ còn lại một chiếc cốc rỗng đặt trên bàn bên cạnh.
Khâu Thừa Diệp nhíu mày, cố gắng nhớ lại chuyện vừa xảy ra, lại phát hiện đầu đau dữ dội, nghĩ thế nào cũng không ra.
"Xì... Lại say quên trời đất rồi."
"Tốt nhất đừng để tôi phát hiện ra là ai nhân lúc tôi say mà tạt nước tôi, nếu không tôi nhất định sẽ cho kẻ đó biết tay "
...
Ngồi trên ghế bập bênh tɾong vườn, Tạ Di nhìn toàn bộ quá trình tɾong nhà qua cửa kính lớn "..."
Chắc chắn là cách mở của cô không đúng rồi.
Khâu Thừa Diệp cũng bắt đầu đi the0 kịch bản ngược luyến rồi sao?
À không đúng...
Anh ta không yêu nổi.
Đợi Khâu Thừa Diệp tɾong nhà loạng choạng lên lầu xong, Tạ Di mới thu ánh mắt về, ngẩng đầu nhìn sao trên trời, cầm lon nước bên cạnh lên uống một ngụm.
Chỗ ngồi bên cạnh đột nhiên khẽ lún xuống, có người ngồi xuống.
Quay đầu nhìn lại, là Thẩm Dương Khanh lúc nãy đã say đến bất tỉnh nhân sự.
"Hê."
Tạ Di bật cười, một tay chống cằm nhìn anh đầy hứng thú "Anh cũng giả say à?"
"Chơi mệt rồi lại ngại chủ động đề nghị tan tiệc thì giả say, chẳng phải là học the0 em sao?" Thẩm Dương Khanh cũng học the0 động tác của cô chống cằm bằng một tay, cười tủm tỉm nhìn cô.
Hai người cứ thế chống cằm nhìn nhau dưới ánh trăng, không khí dần trở nên có chút ám muội.
Cơ hội tốt.
Tạ Di thầm nghĩ, liền lập tức nhân cơ hội này nói "Vậy nếu đã như vậy, công khai đi "
"Hửm? Chủ đề chuyển đột ngột thế sao?" Thẩm Dương Khanh không nhịn được cười "Sự liên quan giữa hai cái này là..."
"Liên quan là gì không quan trọng, quan trọng là chẳng phải anh vẫn luôn muốn công khai sao? Em thấy bây giờ là thời cơ rấttốt."
"Tại sao?"
"Hả?"
"Tại sao bây giờ lại là thời cơ rấttốt?"
"Ờm, cái này..."
Tạ Di trước giờ mở miệng ra là nói nhăng nói cuội, lại hiếm khi ấp úng "Có lẽ là... em yêu anh sâu sắc quá, anh cứ coi như là em nóng lòng muốn công khai đi."
"Vậy sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡