Đêm khuya, nhân viên rút đi nghỉ ngơi, tɾong biệt thự yên tĩnh.
Tạ Di đẩy cửa phòng ra, gõ cửa phòng Thẩm Dương Khanh ở đối diện.
Cửa rấtnhanh đã mở ra, người đàn ông dường như vừa tắm xong, áo ch0àng tắm hơi mở, mái tóc đen ẩm ướt còn mang the0 hơi nước.
Rõ ràng là tóc còn chưa lau khô đã chạy tới mở cửa rồi.
Thấy Tạ Di, khóe môi anh khẽ nhếch lên, tâm trạng vui vẻ thấy rõ bằng mắt thường.
"Chơi game à? Tôi vào game ngay đây."
Anh còn tưởng Tạ Di vội tìm anh leo rank, đang định về phòng lấy đïện thoại thì bị Tạ Di gọi lại.
"Anh Thẩm "
"Hửm?"
Thẩm Dương Khanh một tay cầm khăn mặt tùy ý lau mái tóc ướt, một tay đưa qua lấy đïện thoại, thấy vẻ mặt cô chân thành, không khỏi cười khẽ "Có lời muốn nói với tôi à?"
"Có, mà còn là lời rấtquan trọng."
Sớm đã chuẩn bị sẵn sàng từ lúc nãy, cho nên Tạ Di lúc này h0àn toàn không chút do dự, ngẩng đầu nhìn Thẩm Dương Khanh, trịnh trọng, nói từng chữ một
"Không đợi đến ngày tỏ tình cuối cùng nữa, chúng ta công khai đi."
Động tác cầm đïện thoại của Thẩm Dương Khanh hơi khựng lại, anh rút ngón tay về, đối diện với ánh mắt cô.
Ánh mắt tɾong đôi ngươi đen láy hơi chuyển động, dường như có dòng suy nghĩ lướt qua.
Tạ Di tưởng anh chắc chắn sẽ đồng ý, dù sao thì trước đó, anh vẫn luôn bày tỏ suy nghĩ muốn công khai.
Nhưng lại ngoài dự đoán.
Sau khi trầm ngâm suy nghĩ tɾong giây lát, khóe môi anh nở một nụ cười, đôi mắt đào hoa xinh đẹp cong lên như thường lệ.
"Không muốn."
"Vậy thì... Hả??" Vốn đã lên kế hoạch xem nên công khai bằng cách nào rồi, Tạ Di h0àn toàn không ngờ Thẩm Dương Khanh lại từ chối, lập tức trợn tròn mắt.
"Gì?"
Ủa, có đúng không vậy?
Là ai mấy hôm trước còn thừa nước đục thả câu nói nếu chương trình toi rồi thì vừa hay có thể công khai?
Sự thay đổi trước sau này nhất thời khiến Tạ Di nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Anh nói gì cơ?"
"Không muốn."
"Gì?"
"Tôi nói không muốn."
Thẩm Dương Khanh thậm chí còn kiên nhẫn lặp lại ba lần, y như bộ dạng ngứa đòn hay trêu chọc cô như mọi khi.
"Cô Tạ, tôi lại đổi ý rồi."
"Tôi muốn công khai vào ngày tỏ tình cuối cùng."
Người ta đều nói lòng dạ đàn bà như kim đáy biển, Tạ Di thấy câu này nói không đúng.
Bởi vì lòng dạ đàn ông mới là kim đáy biển.
Cô bây giờ h0àn toàn không hiểu nổi Thẩm Dương Khanh đang nghĩ gì nữa rồi.
"Tại sao? Chẳng phải anh vẫn luôn muốn công khai sớm sao? Bây giờ công khai tốt biết mấy?"
"Cô Tạ, tiền phạt vi phạm hợp đồng là gấp năm mươi lần đó."
"Hóa ra anh lo lắng về tiền à? Cái này thì có gì đâu, năm mươi lần tôi trả cho anh Chị đây bây giờ thiếu gì tiền "
"Không muốn."
"Lại tại sao nữa? Anh còn có gì e ngại à? Nói hết ra đi, chị đây giải quyết cho anh "
"Không có gì e ngại cả, nhưng chính là không muốn."
"Anh ngứa đòn đúng không?"
"Em đánh người kìa "
...
Sáng sớm hôm sau, Tạ Di mang quầng thâm mắt dày cộp đến phòng khách tập hợp, từ xa nhìn Thẩm Dương Khanh đi xuống từ cầu thang, mắt đầy vẻ oán trách.
Tối qua cô đã dùng đủ mọi cách vừa ép cung vừa dụ dỗ Thẩm Dương Khanh, vậy mà Thẩm Dương Khanh cứ nhất quyết không hé răng.