Trong căn nhà nhỏ tổ chương trình thuê tạm, chín người ngồi quanh bàn tròn gỗ, đạo diễn Ngưu ngồi ở ghế chủ tọa, nhưng bây giờ cái ghế chủ tọa này không phải là chỗ tốt lành gì, mà là một vị trí bị tập trung hỏa lực.
"Khụ… Vé này là do mọi người bán ra, địa điểm đương nhiên phải do mọi người tự giải quyết." Đạo diễn Ngưu ho khẽ hai tiếng hắng giọng, cố gắng lấy ra uy nghiêm của đạo diễn.
Nhưng uy nghiêm một giây sau đã bị đập tan.
"Rầm "
Tạ Di đấm một cú lên bàn, đứng dậy một chân đạp lên ghế, một tay chống lên đầu gối, người hơi nhoài về phía trước, h0àn toàn dùng tư thế kẻ ác nhe0 mắt cười toe toét nhìn đạo diễn Ngưụ
"Hửm?"
"Soạt soạt…"
Thẩm Dương Khanh không biết kiếm đâu ra một con dao phay và hòn đá mài, bắt đầu mài dao trên bàn.
"Bốp "
Lại Băng Tuyền đập bàn đứng dậy, đầy nguy hiểm tiến sát về phía đạo diễn Ngưu "Hửm??"
Khâu Thừa Diệp đột ngột đứng dậy định lật bàn, thử một cái thấy không lật nổi, liền đổi sang lật ngã Úc Kim Triệt đang ngồi bên cạnh.
"Ông nói lại lần nữa xem?"
Úc Kim Triệt vốn đang ngồi yên lành kết quả bị Khâu Thừa Diệp nổi điên đẩy ra lăn hai vòng trên đất "?"
Cậu đã nói không thể ngồi cạnh chó điên mà.
Úc Kim Triệt Tôi lại chọc gì anh à?
Ủa, sao con dao của ông Thẩm lại còn bị làm mờ thế kia hahahahaha, ý thức của tổ hậu kỳ ma͙nh ghê.
Tôi thật sự sắp cười ngất rồi, toàn là ác nhân cả, trên bàn này chỉ có một mình đạo diễn Ngưu run lẩy bẩy.
Đạo diễn Ngưu đúng là đang run lẩy bẩy thật.
Tại sao cái bàn tròn này chỉ có thể ngồi 9 người chứ? Chỉ cần bên cạnh có thể ngồi thêm vài người đồng nghiệp của ông ta, ông ta cũng sẽ không sợ sệt thế này…
Tuy nhiên, khi ông ta từ từ đưa ánh mắt cầu cứu về phía các nhân viên khác bên cạnh, họ đột nhiên trở nên bận rộn.
Người quay đi lau máy thì lau máy, người tìm đïện thoại thì tìm đïện thoại, người nghe đïện thoại thì nghe đïện thoại…
Quan trọng là cái người nghe đïện thoại kia cầm lại là một cái ốp đïện thoại
Diễn thì cũng diễn cho giống một chút đi chứ
Đạo diễn Ngưu tự biết mình bị đồng bọn bỏ rơi, không dám làm càn nữa. Dù sao thì thứ ông ta đang đối mặt chính là một bàn toàn ngưu quỷ xà thần, loại mà chỉ cần hơi sơ suất là mất mạng như chơi.
"…Thôi được rồi, địa điểm chúng tôi có thể giúp mọi người tìm, dù sao thì 400 tấm vé này đều đã bán hết rồi, chắc chắn không tiện cho các cụ g͙ià leo cây."
"Nhưng nói trước nhé, thời gian biểu diễn mọi người tự định là hai giờ chiều, bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi, chỉ còn hơn một tiếng nữa là đến giờ biểu diễn."
"Chúng tôi sẽ giúp mọi người tìm địa điểm tốt và tung tin ra ngoài, nhưng việc sắp xếp tiết mục thì phải do mọi người tự lo liệụ Lỡ như diễn không tốt làm người ta không hài lòng, vậy thì trách nhiệm mọi người phải tự gánh…"
"Không vấn đề " Mục đích đạt được, Tạ Di lập tức thay đổi bộ mặt tươi cười hớn hở "Ông chỉ cần tìm địa điểm tốt tung tin ra ngoài, phần còn lại cứ giao cho chúng tôi "
…
Hai giờ chiều, tại trung tâm hoạt động lớn nhất thị trấn… một bãi đất trống lớn dưới gốc cây đa g͙ià.