Ánh mắt Tạ Di hơi lóe lên, cô từ từ nghiêng đầu đối diện thẳng với ánh mắt của Hứa Sương Nhung.
Lại là cái nhìn đối diện dưới ánh trăng, giống hệt lần trước ở trên đảo hoang, chỉ là lần này, h0àn cảnh của hai người dường như đã thay đổi.
"Nói chi tiết xem nào?"
Nghe Tạ Di nói vậy, Hứa Sương Nhung hơi nhướng mày, chậm rãi đi vòng qua sau lưng Tạ Di, giọng điệu mang the0 ý cười như đã nắm chắc phần thắng.
"Cô đang moi lời tôi, nhưng không sao cả."
"Buổi chiều lúc tôi hỏi cô có biết cái tên Mộ Dịch Hòa không, cô đã giả ngụ"
"Tôi không biết cô thật sự vì xuyên không mà mất đi đoạn ký ức nào đó, hay là rõ ràng nhớ nhưng cố tình che giấụ Nhưng tôi không ngại thuật lại những gì tôi thấy buổi chiều một lần nữa."
Hứa Sương Nhung lấy ra một cuốn sách cũ nát, dưới màn đêm, gió nhẹ thổi lật từng trang sách, bên tɾong viết đầy những dòng chữ.
"Đây là một cuốn tiểu thuyết, câu chuyện h0àn toàn khác biệt, nhưng bên tɾong lại có một nhân vật, cũng tên là Tạ Di."
"Ban đầu tôi tưởng đây là một sự trùng hợp, mãi cho đến khi tôi phát hiện ra một điểm khác biệt."
""Tạ Di" tɾong cuốn sách này là một sinh viên đại học chuyên ngành hội họa. Tác phẩm đầu tiên tɾong bài thi học kỳ của cô ấy vẽ một trang toàn bươm bướm."
"Quen thuộc không? Bươm bướm."
"Miêu tả tɾong sách là "Từng con bướm sống động như thật hiện ra trên giấy, màu sắc của chúng tươi đẹp, đường cong khi đập cánh vô cùng linh động, dường như đã sống lại trên trang giấy"."
"Lời miêu tả này lập tức làm tôi nhớ đến một bức tranh từng xem qua, bức tranh cô tặng cho Thẩm Dương Khanh lúc mùa một sắp kết thúc ghi hình."
"Thế là tôi nảy ra một ý nghĩ táo bạo, "Tạ Di" tɾong cuốn sách này, có lẽ chính là Tạ Di đang đứng trước mặt tôi lúc này."
Hứa Sương Nhung đầy thích thú nghịch những trang sách tɾong tay, lơ đãng lật giở.
Mỗi một con chữ rơi vào mắt cô ta đều phủ lên đáy mắt cô ta một lớp trêu chọc.
"Cho nên tôi đã đặc biệt dành cả buổi chiều để đọc hết cuốn sách này, muốn xác thực suy nghĩ của mình."
"Nhưng tôi phát hiện, ngoài điểm chung là bức tranh đó ra, "Tạ Di" tɾong cuốn sách này mọi phương diện đều khác với cô, thậm chí là h0àn toàn khác biệt."
"Bây giờ tôi rấtmuốn biết, rốt cuộc cái nào mới là con người thật của cô."
Đây là một cuốn tiểu thuyết nam tần tên là "Tôi Cứ Tồi Tệ Một Chút Thì Sao Nào?".
Câu chuyện kể về nam chính Mộ Dịch Hòa gặp đủ trắc trở ở trường đại học, nhưng lại bất ngờ quen biết được hoa khôi như mặt trời nhỏ, đàn chị lạnh lùng cao ngạo, đàn em khóa dưới ngây thơ tɾong sáng, bạn cùng phòng xinh đẹp… những người phụ nữ ưu tú không hiểu sao lại vừa gặp đã yêu anh ta.
Hoa khôi như mặt trời nhỏ tɾong câu chuyện này tên là Tạ Di.
Cô ấy là sinh viên chuyên ngành hội họa, có kỹ năng vẽ tranh xuấtsắc, đối xử với người khác luôn dịu dàng rạng rỡ, cảm xúc trước sau như một cực kỳ ổn định.
Dù cho bị nam chính Mộ Dịch Hòa đang cơn thịnh nộ ném thẳng bức tranh vào mặt trước đám đông, cô ấy vẫn có thể im lặng ngồi xuống nhặt bức tranh trên đất lên, sau đó nghiêng đầu cười dịu dàng với nam chính "Hôm nay tâm trạng anh không tốt à?"