⬅ Trước Tiếp ➡
Lại còn là loại trông giống như đã lâu không có người ở.
Tạ Di ôm khoản tiền lớn 40 tệ vừa thắng được trên xe bước xuống, từ xa nhìn thấy ngôi nhà nhỏ đến cả cổng sân cũng thiếu mất nửa cánh, liền thẳng thắn phát biểụ
"Đạo diễn Ngưu, ông chắc chắn đây là homestay ông đặt trên mạng chứ?"
"Chắc chắn mà, sao thế?"
"Tôi muốn báo cảnh sát."
Hoặc là đạo diễn Ngưu bị chủ homestay vô lương tâm trên mạng lừa, hoặc là họ bị đạo diễn Ngưu lừa.
Tạ Di nghiêng về vế sau hơn.
Dù sao thì so với một người xa lạ chưa từng gặp mặt, đạo diễn Ngưu rõ ràng là người không đáng tin hơn.
"Đây chính là homestay mọi người sẽ ở tối nay. Đừng nhìn vẻ ngoài ngôi nhà này không đẹp mắt, dù gì nó cũng là một căn nhà sang bốn phòng ngủ, một phòng khách, một phòng ßếp, hai nhà vệ sinh lại còn có sân rộng nữa đó."
"Tiếp the0 chúng ta phân phòng thôi. Bốn phòng tám người, hai người một phòng."
"Tôi có 4 số hiệu ở đây, tương ứng với 4 phòng, mọi người có thể tự quyết định chia nhóm, sau đó đến chọn lựa."
Tạ Di đã chuẩn bị sẵn, lấy ra mấy que tre còn sót lại từ tám cây xúc xích nướng đã ăn ở trạm dừng trên đường lúc nãy.
"Đừng phiền phức thế nữa, rút thăm quyết định luôn đi. Bốn que tre dài, bốn que ngắn, nam nữ rút riêng, rút được que dài ở một phòng, que ngắn ở một phòng."
Không ai có ý kiến gì, phần tìm bạn cùng phòng cứ thế thuận lợi h0àn thành.
Tạ Di Hứa Sương Nhung một phòng, Liễu Ốc Tinh Lại Băng Tuyền một phòng, Khâu Thừa Diệp Thẩm Dương Khanh một phòng, Tiêu Cảnh Tích Úc Kim Triệt một phòng.
Còn về bốn căn phòng, như cũng vậy, thế là cứ phân chia the0 thứ tự.
Tạ Di và Hứa Sương Nhung được phân vào phòng số 1, mang hành lý đến căn phòng tương ứng.
Vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng̝ nề ra đã bị một lớp bụi mỏng phả vào mặt. Trong phòng đúng là có một chiếc giường gỗ, nhưng chỉ có một tấm ga trải giường mỏng manh phủ lên trên, chẳng khác gì ngủ thẳng dưới đất.
May mà tổ chương trình không đến mức h0àn toàn vô lương tâm, tɾong tủ có chuẩn bị sẵn chăn và gối, sau khi sắp xếp xong thì ngủ tạm một đêm cũng không thành vấn đề.
Vấn đề nằm ở chỗ.
"Đèn phòng này hình như bị hỏng rồi." Sau khi thử bật tắt công tắc nhiều lần mà vẫn không có phản ứng, Hứa Sương Nhung nói ra sự thật tàn nhẫn này.
Đèn hỏng thì thôi đi, cửa sổ lại còn dán giấy, là loại không thể mở ra được.
Chỉ có ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ chiếu vào, phần lớn diện tích tɾong phòng đều không được chiếu sáng, rơi vào trạng thái âm u đáng sợ.
"Quả nhiên là "Biến hình ký"." Tạ Di đưa ra kết luận.
Cùng Hứa Sương Nhung dọn dẹp sơ qua căn phòng xong, trải rơm rạ dưới ga giường, ôm gối và chăn tới, chiếc giường này cuối cùng cũng có thể ngủ được rồi.
Ba nhóm còn lại cũng chẳng khá hơn là bao, phòng nào cũng có khuyết điểm riêng, ai nấy đều chưa kịp cất hành lý đã phải bắt tay vào dọn dẹp phòng ốc, bận tối mắt tối mũi.
Tạ Di làm xong trước tiên, cầm một quả dưa chuột vừa hái từ vườn rau sau nhà, ngồi xổm tɾong sân gặm.
Nói chuyện với nhân viên đang đứng quay phim phía trước.
"Tiếp the0 quy trình là gì thế?"

⬅ Trước Tiếp ➡