Dao nĩa tɾong tay Úc Kim Triệt lại dừng lại, dường như có lời muốn nói.
Nhân viên phụcvụ đứng bên cạnh một lúc cuối cùng vẫn không nhịn được, nhỏ giọng giải thích "Thưa cô… cậu ấy vốn định cắt miếng bít tết thành hình trái tim ạ."
Tạ Di đã ăn ba miếng và đang xiên thêm một miếng bỏ vào miệng "?"
À Hình trái tim à.
Cô còn tưởng do kỹ thuật dùng dao kém cơ đấy.
"Không sao đâụ" Ăn của người ta thì phải nói lời dễ nghe, Tạ Di quyết định an ủi cậu ta một chút "Nếu không được nữa thì cậu gọi thêm phần nữa cắt lại đi, tôi ăn hết, ăn hết nha."
Nhìn thì giống như ăn của người ta nên nói lời dễ nghe an ủi đối phương, nhưng thực tế là ăn của người ta nên quyết định ăn thêm phần nữa.
Hahahahahahahaha bạn cũng nhìn thấu chị Tạ rồi đó.
Một bữa cơm cứ thế kết thúc tɾong yên bình. Lúc ra khỏi nhà hàng, trời đã nhá nhem tối, hai tiếng hẹn hò cũng đã hết.
Tạ Di tắt báo thức trên đïện thoại, nhớ lại buổi hẹn hò hai tiếng vừa rồi, lại thấy hơi bất ngờ.
Hôm nay Úc Kim Triệt không gây chuyện gì à.
Dù là trải nghiệm vũ trụ hay ăn tối ở nhà hàng, suốt quá trình không những tỏ ra ngoan ngoãn mà còn thỉnh thoảng thể hiện khía cạnh chu đáo của người nhỏ tuổi hơn, chăm sóc cô rấtnhiềụ
Tạ Di hơi nhướng mày, quay đầu liếc nhìn Úc Kim Triệt.
Lại thấy Úc Kim Triệt vừa hay quay đầu lại, lúc ánh mắt hai người chạm nhau, cậu ta khẽ mỉm cười, đôi mắt không bị gọng kính che khuất trông sáng ngời lạ thường.
"Sao thế ạ, chị?"
Không có chuyện gì xảy ra đương nhiên là tốt nhất, Tạ Di cũng không rảnh rỗi đến mức tự chuốc phiền phức.
Thế nên cô nhún vai "Không có gì. Giờ về rồi nhỉ? Không thấy xe của tổ chương trình đâu, vậy bắt taxi về?"
"Em nghe chị ạ."
Úc Kim Triệt tỏ ra ngoan ngoãn, Tạ Di cũng không nói gì thêm, giơ tay vẫy taxi. Nhưng bây giờ là giờ cao điểm buổi tối, taxi đều đã có khách, cô và Úc Kim Triệt vẫy mãi mà không có chiếc nào dừng lại.
"Vậy làm sao bây giờ?" Úc Kim Triệt chớp mắt "Vì không bắt được taxi, hay là chúng ta lại đi…"
"Đừng hoảng."
Tạ Di ra hiệu "đừng nóng vội", suy nghĩ vài giây rồi lại đi ra lề đường.
Giơ tay, "điêu luyện" nhảy một đoạn lắc lư đường phố.
Một điệu nhảy vừa xong, bên đường đã dừng lại mười chiếc taxi. Cũng may là đứng ở lề đường nhảy, nếu không chắc giao thông cũng phải để cô chỉ huy mất.
"Ồ "
Tạ Di vung tay một cái, nhếch miệng cười "Lần này không chỉ hai chúng ta có xe, mà các nhân viên cũng thừa chỗ ngồi luôn rồi."
Mấy người ngày nào cũng nói bà Tạ nhảy múa như vẫy xe, lần này hay rồi, vẫy được thật luôn.
Tập tấu hài thực dụng͟͟ nhất.
Xe taxi chạy lên đường cao tốc, hướng về phía biệt thự.
Lúc này trời bên ngoài đã tối hẳn, thời gian cũng đã là bảy giờ tối.
Tạ Di ra ngoài hẹn hò từ sáng sớm đến tận bây giờ rõ ràng đã kiệt sức, lên xe rồi liền buồn ngủ rũ rượi.
Úc Kim Triệt cũng chu đáo không làm ồn, yên lặng ngồi đó, nhìn Tạ Di bên cạnh buồn ngủ đến mức đầu lắc lư qua lại.
Cậu ta vươn tay, nhẹ nhàng đẩy đầu Tạ Di tựa vào vai mình.
Trong xe không bật đèn, ánh sáng rấtmờ ảo. Chàng trai đỡ đầu cô gái đang ngủ gật tựa vào vai mình, cảnh tượng này trông vô cùng ấm áp.