⬅ Trước Tiếp ➡
Bà Tạ sợ đối tác của Tiêu Cảnh Tích bị lỗ vốn, khuyên họ sớm ngày thoát khỏi bể khổ. Bà Tạ tốt bụng quá.
Tiêu Cảnh Tích cố nén sự khó chịu tɾong lòng, cố gắng mỉm cười "Tạ Di, em có cần phải tàn nhẫn với anh như vậy không?"
"Vậy thì anh không biết rồi."
Tạ Di vẫn cười cợt nhả "Nếu người tôi từng ghét mà lại sa cơ lỡ vận trước mặt tôi, tôi nhất định sẽ cho anh ta biết thế nào là chua ngoa cay nghiệt."
"Tôi đâu phải người có đạo đức cao thượng gì."
Bị "ép buộc đạo đức" thì cuộc sống còn gì là vui vẻ nữa.
Trời đất ơi được khai sáng rồi
Toát mồ hôi lạnh rồi, tôi thấy mình cũng là người như vậy.
Tôi khuyên mọi người đừng làm thế, hậu quả của việc này là sẽ thấy sướng thật đó.
Tiêu Cảnh Tích tự biết không thể tiếp tục nói chuyện với Tạ Di được nữa, đành lái xe đi để kết thúc chủ đề này.
Xe rời khỏi khu biệt thự, chạy lên đường cao tốc, nhưng không hướng về nội thành mà lại đến một vườn dâu ở ngoại ô.
Cửa sổ xe hạ xuống, mùi thơ๓ dâu tây tɾong không khí lập tức ùa vào mũi. Nhìn ba chữ lớn Vườn Dâu trên tấm biển hiệu trước mặt, Tạ Di nhướng mày.
Vườn dâu thì chẳng liên quan gì đến sở thích của nguyên chủ.
Nếu nói về loại trái cây nguyên chủ thích thì thực ra là những loại ít ngọt hơn.
Ngược lại là cô, đã không ít lần "vơ vét" đĩa dâu tây tɾong biệt thự để ăn.
Tiêu Cảnh Tích bây giờ h0àn toàn là nhắm vào cô rồi.
Quả nhiên, anh ta xuống xe giúp Tạ Di mở cửa ghế phụ, câu nói tiếp the0 là
"Anh thấy em rấtthích ăn dâu tây, nên đã đặc biệt chọn vườn dâu này. Hôm nay em có thể vừa hái vừa ăn, ăn cho thỏa thích."
"Yên tâm, anh đã bao cả vườn rồi, sẽ không có ai đến làm phiền chúng ta đâụ"
Tạ Di liếc nhìn hai người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng vô tình đang đứng cách Tiêu Cảnh Tích không xa.
Thôi được, đã bị giám sát rồi thì còn làm gì được nữa, đành ngoan ngoãn xuống xe vậy.
Trong vườn dâu, Tiêu Cảnh Tích xách chiếc giỏ, hái một quả dâu tây đỏ mọng to bằng nửa bàn tay, cười đưa tới trước mặt Tạ Di.
"Quả này thế nào? Em muốn nếm thử không?"
Cuộc đối thoại hết sức bình thường, như thể họ thật sự đang có một buổi hẹn hò hòa hợp.
Đối với việc này, Tạ Di chỉ từ từ liếc nhìn hai người đàn ông mặc đồ đen đang canh ở cửa vườn dâu cách đó không xa.
Thôi kệ, nói nhiều cũng chỉ thêm mệt.
Dù sao thời gian hẹn hò cũng chỉ giới hạn hai tiếng, ăn dâu tây cho qua giờ là được.
Nghĩ thông rồi, Tạ Di lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn.
Bị ép ở cùng không gian với người mình ghét thì phải làm sao? Vậy thì cứ lờ anh ta đi là được.
Chỉ cần mình không thấy ngại thì người ngại sẽ là người khác.
"Dâu này ngon thật đó, nếm miếng xem nào."
Cô đi thẳng qua người Tiêu Cảnh Tích, hái một quả dâu tây, chùi chùi vào áo rồi nhét vào miệng, hài lòng gật đầu, rồi lại tiến về phía mục tiêu tiếp the0.
"Quả này cũng ngon đó, nếm miếng xem."
"Quả này cũng nếm miếng."
"Nếm miếng."
Cô nàng háu ăn, cô cứ ăn tiếp đi.
Tiêu Cảnh Tích cũng lạ thật, muốn nói chuyện với bà Tạ mà còn dám dẫn bà Tạ đến vườn dâu? Cái miệng bà Tạ có thể rảnh để nói chuyện với anh chắc?
Hahahahaha lầu trên hiểu ghê.

⬅ Trước Tiếp ➡