"Bây giờ mỗi người lần lượt kể ra một chuyện xấu hổ nhất mà mình từng trải qua, do đội thua cuộc chấm điểm."
"Người có điểm cao nhất g͙iành huy chương vàng, cứ thế suy ra, bắt đầu "
Bốn người đội thắng "?"
Trời sập rồi.
Bốn người đội thua lập tức vui mừng bất ngờ, mắt mở to " "
Trời sáng rồi.
Đội A lúc này May mà không thắng.
Đội B lúc này Thà không thắng còn hơn.
Hahahaha bảo sao lúc nãy đạo diễn Ngưu cứ úp mở, sợ nói ra sẽ làm giảm nhiệt huyết thi đâύ của họ hả.
Tôi thấy bây giờ bốn người họ đứng đó thôi đã đủ xấu hổ rồi.
Hahahahahahahaha.
Khâu Thừa Diệp vừa bị "lên án" lúc nãy giờ cảm thấy mình "vùng lên" được rồi.
"Thấy chưa, may mà không thắng, nếu không người đứng ở đó là chúng ta rồi. Mấy người bây giờ nên cảm ơn tôi. Mấy người thật sự nghĩ tôi không biết dùng cả tay chân sẽ bị loại à? Không, tôi chỉ sớm biết đạo diễn Ngưu có âm mưu thôi."
Tạ Di xòe tay đặt sau tai "Có tiếng chó sủa ở đâu ấy nhỉ?"
Khâu Thừa Diệp "Chết tiệt."
"Tôi, Lại Băng Tuyền, cả đời quang minh lỗi lạc, chẳng có chuyện gì xấu hổ hết "
Lại Băng Tuyền hai tay chống nạnh, ưỡn ngực tuyên bố "Tôi bỏ cuộc "
Thật hay giả đó, chị Lại ơi hôm qua tôi còn lướt thấy meme chị đi chân đất đánh nhau với Khâu Thừa Diệp ngoài đường mà.
Chuyện xấu hổ nhất của chị Lại chắc là tham gia cái show này rồi, mặt mũi cả đời vứt hết ở đây, hahahahaha.
Nói gì thế, chị Lại nhà ta không thấy đây là chuyện xấu hổ đâu nhé. Đánh đám trai ảo tưởng sức ma͙nh, đây là vinh quang
Đúng Vinh quang
Sau khi Lại Băng Tuyền tuyên bố bỏ cuộc, Hứa Sương Nhung cũng mỉm cười lên tiếng.
"Chuyện xấu hổ à…"
"Trước đây lúc ở trên đảo bị cô Tạ lừa gặm vỏ cây, tôi đã thấy khá xấu hổ."
"Tuy sau này biết đó chỉ là một trò chơi khăm, cũng thấy khá thú vị, nhưng không thể tránh được việc lúc đó đã thực sự cảm thấy xấu hổ và bất lực."
Ý định ban đầu của cô ta là muốn vô tình chĩa mũi nhọn về phía Tạ Di, nhưng không ngờ Khâu Thừa Diệp lại là người đầu tiên không nhịn được mà lên tiếng.
"Hứa Sương Nhung cô có ý gì?"
"Cô đang đá xoáy ai đấy?"
Khâu Thừa Diệp – người ăn nhiều vỏ cây nhất lúc đó.
Hứa Sương Nhung cũng không ngờ Khâu Thừa Diệp, kẻ ngốc này, lại nhảy ra nói.
Thấy tình hình sắp bị anh ta làm lệch hướng, cô ta đành bất lực giải thích "Anh Khâu, tôi không có ý đá xoáy ai cả, tôi đang nói về bản thân mình…"
"Thôi đi, lúc đó chính cô là người gặm ít nhất, không đúng, hình như cô có ăn mấy đâu Bây giờ cô nhắc lại chuyện cũ ở đây là muốn làm ai mất mặt hả?"
Khâu Thừa Diệp như bị giẫm phải đuôi, không chịu bỏ qua.
Tạ Di đứng ra hòa giải "Ấy, đừng nóng, gặm vỏ cây chẳng qua chỉ là một cách sinh tồn nơi hoang dã thôi mà, sinh tồn nơi hoang dã thì có gì đáng xấu hổ chứ. Hứa Sương Nhung, cô vẫn còn da mặt mỏng quá. Cô xem Tiêu Cảnh Tích kìa, anh ta ăn cả phân dê mà còn chưa nói gì đây này."
Tiêu Cảnh Tích, người từng đóng phim vô tình ăn nhầm phân dê làm đạo cụ "?"
Sao lại réo tên mình rồi?
"Chuyện này quả thực…" Liễu Ốc Tinh, người luôn công tư phân minh, nghĩ ngợi rồi viết số 9 lên bảng điểm "Khá là xấu hổ."