⬅ Trước Tiếp ➡
“Đội thứ hai chuẩn bị, bắt đầu ”
The0 tiếng còi của nhân viên, Úc Kim Triệt quả nhiên bắt đầu giở trò.
Rõ ràng biết dùng hết sức sẽ làm thùng bị lật, cậu ta vẫn dùng toàn bộ sức lực khi đẩy Tạ Di.
Gần như đỏ mặt tía tai mà đẩy ma͙nh chiếc thùng đi
Chiếc thùng lướt đi trên cỏ, vậy mà vững như núi Thái Sơn Tạ Di vẻ mặt thản nhiên ngồi tɾong thùng, thậm chí còn khoanh chân ngồi thiền.
Chiếc thùng Tạ Di ngồi sau khi được đẩy đi đã từ từ trượt đến giữa sân, cách vòng tròn còn một nửa khoảng cách, nhưng lại vững như núi Thái Sơn.
Úc Kim Triệt bất giác nhìn vào lòng bàn tay mình, vẻ mặt lộ rõ sự nghi hoặc hiếm thấy.
Vừa rồi rõ ràng cậu ta đã dùng hết sức, vậy mà lại có cảm giác khó hiểu như đang đẩy một tảng đá lớn.
Nặng nề lạ thường.
Tạ Di thản nhiên bước ra khỏi thùng, lôi ra ba viên gạch lớn giấu tɾong áo, nhướng mày với Úc Kim Triệt.
“Chuẩn bị sẵn sàng đi, vòng sau đến lượt cậu đấy.”
Sắc mặt Úc Kim Triệt hơi thay đổi, có lẽ cậu ta cũng đoán được Tạ Di định làm gì tiếp the0.
Thế là tɾong lúc hai đội còn lại đang đẩy thùng, cậu ta lặng lẽ lẻn ra ngoài.
Tạ Di vờ như không thấy, tập trung chú ý vào hai đội còn lại.
Tiêu Cảnh Tích chơi rấtnghiêm túc, sau khi rút kinh nghiệm từ hai đội trước, anh ta cố gắng tìm lực đẩy phù hợp, cuối cùng thành công đưa Lại Băng Tuyền dừng lại ở vị trí chỉ cách vòng tròn một bước chân.
Hiện tại đây là đội có thành tích tốt nhất tɾong ba đội đã thi.
Đến lượt đội của Thẩm Dương Khanh.
Hứa Sương Nhung ngồi vào tɾong thùng. Lúc Thẩm Dương Khanh vừa định đẩy thùng, cô ta cố ý che micro thu âm trên áo, hạ giọng nói với âm lượng chỉ hai người họ nghe thấy.
“Anh Thẩm, chuyện hệ thống có liên quan đến anh đúng không?”
Động tác đẩy thùng của Thẩm Dương Khanh hơi khựng lại, anh nhìn cô ta đầy ẩn ý.
Khóe môi Hứa Sương Nhung khẽ nhếch, ánh mắt như có như không liếc về phía Tạ Di đang đứng cách đó không xa.
“Là để bảo vệ Tạ Di à?”
“Nếu không anh h0àn toàn có thể tiếp tục giả vờ không biết, đùa giỡn chúng tôi xoay như chong chóng.”
“Lý do có thể khiến anh không tiếc việc bại lộ, chắc chỉ có Tạ Di thôi nhỉ.”
Nói đến đây, cô ta dừng lại, giọng nói thoáng vẻ lạnh lùng thờ ơ.
“Anh nghĩ như vậy là có thể bảo vệ được cô ta sao?”
Khóe mắt để ý thấy đầu ngón tay Thẩm Dương Khanh đang nắm vành thùng hơi siết lại, đáy mắt cô ta thoáng lộ vẻ hài lòng.
Muốn làm nhịp tim của Thẩm Dương Khanh tăng vọt rấtđơn giản.
Chỉ cần nhắm vào điểm yếu của anh ta là được.
Nghe thấy chuyện sắp gây nguy hiểm cho Tạ Di, dù là Thẩm Dương Khanh đi nữa, cũng không thể nào h0àn toàn bình tĩnh được đâu nhỉ.

Hứa Sương Nhung đặt cược hết vào việc ghi hình mùa này.
Mọi tình tiết tɾong nguyên tác đều diễn ra trên chương trình, vậy thì sân khấu chính của cô ta cũng nên ở đây.
Danh tiếng của Tạ Di đảo chiều cũng là vì cô luôn gây chú ý trên chương trình.
Nếu đã vậy, cô ta cũng phải cố gắng hết sức để g͙iành được nhiều chiến thắng hơn tɾong chương trình.
……
Hứa Sương Nhung, người cho rằng đã ảnh hưởng được đến nhịp tim của Thẩm Dương Khanh, yên tâm thu hồi suy nghĩ, chuẩn bị dồn hết tâm trí vào trò chơi đẩy thùng.

⬅ Trước Tiếp ➡