⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy anh ta sắp ngồi xuống cạnh mình, Tạ Di đang chuẩn bị tặng cho anh ta vài cú đấm thì anh ta bị một lực đá khiến người chúi về phía trước.
Loạng choạng lao thẳng đến hàng ghế cuối cùng, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
Mà phía sau anh ta, người đang đứng đó chính là Thẩm Dương Khanh đang thong thả thu chân về.
Như thể người vừa một cước đá bay Tiêu Cảnh Tích không phải là mình, anh nở nụ cười nhẹ như mây gió, cực kỳ tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Tạ Di.
Tiêu Cảnh Tích tức tối xoa mông lao tới “Anh Thẩm, anh đang làm cái gì vậy? Tôi cần một lời giải thích.”
Mặc dù chuyện họ anh ta một cước để g͙iành chỗ ngồi thế này, có phải hơi quá đáng rồi không?
Chuyện này rõ ràng Thẩm Dương Khanh đuối lý, anh ta lập tức quyết định mượn gió bẻ măng, làm xấu đi danh tiếng của Thẩm Dương Khanh.
Nhưng Thẩm Dương Khanh lại chẳng hề có ý định giải thích.
Anh chỉ lười biếng liếc nhìn anh ta một cái, nói đầy lý thẳng khí hùng.
“Giải thích cái gì? Tôi chỉ muốn ngồi cạnh cô Tạ thôi.”
“Anh…” Tiêu Cảnh Tích tức đến bật cười “Cho nên anh đá tôi một cước?”
“Đúng vậy.”
“Đây là đang ghi hình chương trình đấy ”
“Thì sao nào?”
“…”
Chỉ ba câu đã khiến Tiêu Cảnh Tích tức đến không nói nên lời.
Khổ nỗi anh ta còn giữ hình tượng, không thể mặt dày như Thẩm Dương Khanh, cuối cùng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ôm một bụng tức giận quay về hàng ghế saụ
Tạ Di giơ ngón cái với Thẩm Dương Khanh.
“Anh đỉnh.”
Lại thấy sướng rơn cả người.
Tôi cũng thế.
Thẩm Dương Khanh nghiêng đầu nhìn Tạ Di, khóe môi khẽ nhếch.
“Hôm nay tâm trạng vẫn tốt chứ?”
“Rất tốt mà, sao anh lại hỏi vậy?”
“Cô cứ nhìn chiếc vòng đo nhịp tim mãi.”
Nghe Thẩm Dương Khanh nói vậy, Tạ Di hơi sững người, vô thức sờ sờ chiếc vòng trên cổ tay “Cái này mà anh cũng để ý à?”
“Có lẽ vì ánh mắt của tôi luôn dõi the0 cô, dù ở giữa đám đông, tôi cũng sẽ là người đầu tiên chú ý đến cô.”
Rõ ràng là những lời tình tứ sến rện, nhưng thốt ra từ miệng Thẩm Dương Khanh lại chân thành lạ thường.
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
Không đếm nổi đây là lần thứ bao nhiêu ông Thẩm tỏ tình tɾong mùa này rồi.
Tạ Dương Rút Ván mà không real thì tôi đi đầu xuống đất, mùa này tôi chèo thuyền này tới bến
Đối diện với đôi mắt hút hồn của Thẩm Dương Khanh, Tạ Di hồi lâu không đáp lại.
Không phải cô không có lời muốn nói, chỉ là những lời ấy không thể thổ lộ trước ống kính.
Vì vậy, khi xe buýt về đến biệt thự, đạo diễn Ngưu tuyên bố buổi ghi hình hôm nay kết thúc và cho tắt hết máy quay.
Tạ Di gọi Thẩm Dương Khanh đang chuẩn bị bước vào phòng lại ngay trước cửa phòng anh.
“Ông Thẩm.”
Động tác mở cửa của Thẩm Dương Khanh hơi khựng lại, anh quay đầu nhìn Tạ Di, đôi mắt đẹp tràn ngập ý cười “Ừm?”
“Chẳng phải anh hỏi tôi sao hôm nay cứ nhìn chiếc vòng đo nhịp tim mãi sao?”
“Ừm.” Thẩm Dương Khanh vô cùng kiên nhẫn, cứ dịu dàng hưởng ứng như thế, chờ đợi những lời tiếp the0 của cô.
Tạ Di nhìn thẳng vào mắt anh, giơ cổ tay lên để lộ chiếc vòng, nghiêm túc nói.
“Bởi vì vòng đo nhịp tim hiển thị, độ hảo cảm của tôi đối với anh rấtthấp, thậm chí chưa đến mức thích.”
Thẩm Dương Khanh không vội cũng chẳng giận, anh kiên nhẫn khẽ gật đầu “Vậy cô Tạ nghĩ sao?”
“Tôi thấy nó chẳng chuẩn chút nào.”

⬅ Trước Tiếp ➡