Cô gái nhìn chàng trai trước mặt “Anh của hôm qua, lúc nhìn thấy em tɾong mắt có ánh sáng, là có thể khiến em liếc mắt là cảm nhận được tình yêu, em có thể cảm nhận được anh đang yêu em sâu sắc.”
“Nhưng anh của hôm nay lại khác, anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, anh đang trốn tránh.”
“A Ngạn, nhìn vào mắt em nói cho em biết, có phải anh đã làm chuyện gì có lỗi với em không?”
Chàng trai sững người, lập tức ngẩng đầu nhìn thẳng cô ấy, lần này ánh mắt lại không hề né tránh, cực kỳ kiên định.
“Không có.”
Thật không? Tôi không tin.
Sao có thể không có chứ, nếu không có thì anh the0 đuổi được rồi lại không trân trọng?
Nhưng cô gái lại cực kỳ tin chắc.
“Em tin anh.”
“A Ngạn, chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh là người thế nào em rõ nhất, em tự cho rằng ngoài bố mẹ anh ra, trên đời này không có ai hiểu anh hơn em.”
“Cho nên, mỗi một câu nói của anh em đều tin.”
“Em tin anh không làm chuyện có lỗi với em, em cũng tin anh thật lòng thích em, ít nhất lời tỏ tình hôm qua của anh, chắc chắn là xuấtphát từ nội tâm.”
“Giống như phần cơm cuộn trứng sốt cà chua gấp đôi này.”
“Rõ ràng anh luôn lơ đãng, nhưng lúc gọi món lại vẫn vô thức nói ra sốt cà chua gấp đôi.”
“Anh nhớ rõ từng sở thích của em, thậm chí hình thành một loại ký ức cơ bắp.”
“Tình cảm anh dành cho em, là nồng nhiệt và sâu sắc.”
Có lẽ ánh mắt quá đỗi chân thành của cô đã chạm đến trái tim chàng trai, ánh mắt chàng trai dần trở nên cảm động, lớp ngụy trang kiên cố dường như sắp tan rã.
“Nhưng mà A Ngạn, tại sao anh lại do dự chứ.”
Cô gái khẽ mím môi, giọng nói nhẹ nhàng mà lại kiên nhẫn “Điều anh băn khoăn là gì, có thể nói cho em biết không?”
Dưới từng câu hỏi xoáy sâu vào tâm hồn, phòng tuyến của chàng trai cuối cùng cũng sụp đổ.
Cuối cùng cậu ấy đau khổ vò đầu, tɾong mắt tràn đầy đâύ tranh và bất đắc dĩ.
“Anh cũng không biết mình bị sao nữa.”
“Tiểu Lăng, anh thích em mười năm, hôm qua lúc tỏ tình thành công với em, anh thật sự cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.”
“Tâm trạng này kéo dài đến tận tối, anh thậm chí còn hưng phấn đến không ngủ được.”
“Nhưng đến nửa đêm về sáng, sau khi sự phấn khích ban đầu lắng xuống, anh lại nảy sinh sự hối hận…”
“Đúng vậy, hối hận.”
“Chết tiệt, anh lại cảm thấy chuyện này cũng không đáng vui đến thế, thậm chí hối hận đã tỏ tình với em, anh bắt đầu nghi ngờ tình yêu của mình dành cho em.”
“Anh đột nhiên không biết phải đối mặt với mối quan hệ tiếp the0 của chúng ta thế nào.”
Cô gái tên Tiểu Lăng khựng lại “Vậy là anh không thích em nữa à?”
Chàng trai lắc đầụ
“Anh chắc là có thích, nếu không đã không thầm thương trộm nhớ suốt mười năm. Nhưng mà anh…”
“Tâm trạng bây giờ lại không vui như anh tưởng.”
“Anh dường như không thể hiểu rõ tình cảm của mình nữa.”
Lúc này, các món ăn của khách tɾong quán đều đã được dọn lên đầy đủ, mọi người đang tɾong quá trình dùng bữa.
Bốn người phụcvụ ở sảnh trước cũng rảnh rỗi hơn, có thể đứng gần đó nghỉ ngơi một lát.
Tạ Di đang đứng ngay cửa chuyển đồ ăn, vừa trò chuyện xong với Liễu Ốc Tinh tɾong ßếp, lúc này nghe được cuộc đối thoại của cặp đôi bàn bên cạnh, cô không khỏi sững người.