Rất nhanh, dưới màn trổ tài của Tạ Di, từng món ăn được bưng lên bàn.
Có canh cải thảo, canh thịt viên, canh khoai tây, canh cá viên…
Tuy không biết tại sao toàn là canh, nhưng đáng khen là, những món này không chỉ không có màu đen, mà mùi vị còn khá thơ๓.
“Cô thật sự biết nấu à?”
Lại Băng Tuyền không dám tin múc một thìa canh cải thảo, thử cho vào miệng.
Ngay sau đó mắt sáng lên “Ngon quá ”
“Thật hay giả? Để tôi thử xem.”
Khâu Thừa Diệp nửa tin nửa ngờ dùng đũa chấm một ít nếm thử, sau đó biểu cảm bắt đầu biến hóa khôn lường.
Là cái kiểu rối rắm không muốn tin kỹ năng nấu nướng của Tạ Di tiến bộ nhưng lại không thể không thừa nhận đồng thời còn cảm thấy hơi ngon muốn thử thêm miếng nữa.
“Thật sự rấtngon.”
Liễu Ốc Tinh không hề che giấu lời khen của mình, đáy mắt là niềm vui thật lòng “Hương vị thật đậm đà, cô Tạ, kỹ năng nấu nướng của cô thật sự tiến bộ rấtnhiềụ”
“Ngon thì ngon thật.” Hứa Sương Nhung khẽ cau mày “Nhưng mùi vị này… sao lại hơi quen thuộc?”
Thẩm Dương Khanh là người nếm thử sớm nhất và chỉ cần một miếng là biết chuyện gì xảy ra, đã chọn không vạch trần “công thức” của Tạ Di, mà dùng hành động để ủng hộ tài nấu nướng của cô.
Sau khi anh ăn hết sach một bát canh cá viên vị dưa muối chua, liền giơ cái bát không ra trước mặt Tạ Di.
“Cô Tạ, tôi ăn xong rồi.”
Khá có cảm giác giống như trẻ mẫu giáo ăn xong bữa trưa khoe công với cô giáo.
Tạ Di cười toe toét, tâm trạng phấn khởi “Ngon không?”
Đáy mắt Thẩm Dương Khanh hiện lên ý cười, giọng điệu khi nói với cô bất giác trở nên dịu dàng.
“Ngon.”
Không ai rõ nguyên nhân kỹ năng nấu nướng của Tạ Di tăng vọt, chỉ là lúc ăn cơm tiện thể ăn một bụng cơm chó.
Mà Hứa Sương Nhung suốt quá trình đều nghĩ không ra về mùi vị quen thuộc này, sau khi rút thăm tɾúng việc rửa bát, lúc vào ßếp đã nhìn thấy gói gia vị lộ ra một góc tɾong thùng rác.
Đây là…
Cô ta lật tờ giấy đậy trên thùng rác ra.
Gói gia vị dưa muối chua, gói gia vị thịt bò kho, gói gia vị gà nấm hương, gói gia vị chả cá hải sản…
Cô ấy cuối cùng cũng biết mùi vị quen thuộc đó là gì rồi, cũng biết tại sao nhiều người trên bàn ăn như vậy đều không nhận ra vấn đề.
Bởi vì, những người này có lẽ căn bản chưa từng ăn mì gói những vị này, hoặc nói cách khác, có người căn bản chưa từng ăn mì gói.
Đây mới là nguyên nhân thật sự khiến kỹ năng nấu nướng của Tạ Di tăng vọt
Xem toàn bộ từ góc nhìn của bà Tạ mà tôi cười té ghế.
Tuy nhiên, dáng vẻ bà Tạ lúc nãy đảo xẻng đến bốc khói thật sự rấthài hước, cũng nhìn ra được cô ấy thật sự rấtnghiêm túc.
Ai nói dùng gói gia vị thì không tính là nấu nướng? Vậy bà Tạ không phải cũng tự mình sáng tạo sao? Dưa muối chua ăn với cá viên, chả cá hải sản ăn với khoai tây, thịt bò kho ăn với cải thảo… Đây chẳng phải là thần ßếp khái niệm mới sao?
Thân phận thần ßếp của Tạ Di không duy trì được bao lâu, dưới sự tuyên bố "ra vẻ vô tình" của Hứa Sương Nhung, rấtnhanh mọi người đều biết bí kíp nấu nướng của cô đến từ gói gia vị mì ăn liền.
Nhưng Tạ Di không hề bối rối, thậm chí còn lý lẽ hùng hồn.
“Gói gia vị mì ăn liền thì sao chứ?”